Câu chuyện số 16- Cuộc gặp gỡ sơ bộ
Trans: Hùng ngô
Edit : demi
***
Vụ đánh bom vào trụ sở của Hội Dũng giả bởi Chỉ dẫn Thứ tám.
Sự kiện này đã lại một lần nữa gây tổn thất to lớn lên danh tiếng của các Dũng giả vốn chưa được hồi phục sau sự kiện ‘Anh hùng sa đọa’, khi mà các tội ác của một trong các Dũng giả, hay cụ thể là Kaidou Kanata bị đưa ra ánh sáng.
Cho đến thời điểm mà hai vụ bê bối trên xảy ra thì các Dũng giả đối với Khởi nguyên mà nói, thật sự là các anh hùng theo nghĩa đen.
Tất cả các thành viên của hội Dũng giả đều sở hữu khả năng ma pháp cũng như sức mạnh vật lí cấp thiên tài, và mỗi người trong số họ đều mang trong mình một khả năng đặc biệt mà không phải là ma pháp, nói thẳng ra là những kĩ năng chỉ tồn tại trong các tác phẩm viễn tưởng.
Họ chạy đôn chạy đáo, ra sức giúp đỡ mọi người ở các vùng gặp thiên tai hay những nơi xảy ra tai nạn. Họ đóng góp nhiều đến nỗi chính họ đã tự đặt bản thân mình vào tiền tuyến chống khủng bố.
Và đã có những con người thật sự tôn thờ các Dũng giả, tin rằng họ là những thiên sứ được gửi đến bởi thần linh.
Tuy nhiên, khi các tội ác của Kaidou Kanata được đưa ra trước công chúng cũng là lúc mà mọi người nhận ra rằng các Dũng giả, cũng như bao người khác, chỉ đơn thuần là con người.
Và trong lúc mà các Dũng giả đang vật lộn với chuyện khôi phục lại hình ảnh của họ trước công chúng thì vụ đánh bom xảy ra.
Trong số các nạn nhân có hai Dũng giả, Shimada Izumi và Machida Aran, cùng với đó là vài nhân viên bị thương.
Cả thế giới ngay lập tức chia sẻ nỗi đau và thông cảm đến Hội Dũng giả, trong khi đó hướng sự thù hằn và căm ghét của mình đến Chỉ dẫn Thứ tám.
Tuy nhiên, dẫu có vậy đi chăng nữa thì đây rõ ràng là một vết nhơ khó lòng xóa bỏ của Hội Dũng giả với tư cách là một tổ chức chống khủng bố.
Và quan trọng nhất là hai người trong số họ đã thiệt mạng.
Sự mất mát của Shimada Izumi với kĩ năng ‘Kiểm Duyệt’ giúp cô nhìn thấu mọi sự dối trá, và Machida Aran cùng với kĩ năng ‘Tính Toán’ biến anh thành một siêu máy tính sống đã thật sự giáng một đòn chí mạng lên tổ chức này, cũng như khiến một trăm người bạn đồng hành cùng đến từ Trái Đất lại giảm đi hai. Điều đáng nói rằng hai người này đã không chết vì phải trả giá cho tội ác của mình như Kaidou Kanata, người đã bị giết bởi Shihouin Mari vì anh ta dã bán nội tạng của mẹ cô.
Hội Dũng giả vẫn còn hoạt động được cho đến hiện tại là bởi hai đồng bạn đã khuất kia trước giờ đều làm việc sau cánh gà.
“Chúng ta nhất định sẽ trả thù cho ba người bọn họ!” Minami Asagi, thành viên của một câu lạc bộ thể thao khi còn trên Trái Đất khẳng định vậy.
Có không ít người đồng thuận với cậu ta và giơ nấm đấm, hướng sự giận dữ tột độ của mình về phía Chỉ dẫn thứ tám, hết mực ủng hộ ý kiến trừng phạt nhóm này cũng như kẻ phản bội Murakami Junpei bằng chính đôi tay của họ.
Tất cả các Dũng giả, bao gồm cả Minami Asagi, đều biết rằng Chỉ dẫn Thứ tám là tập hợp các nạn nhân của dự án nghiên cứu tử tính ma pháp và sau đó đã được đưa về một viện nghiên cứu khác dưới sự bảo hộ của Hội Dũng giả.
Rõ ràng là nếu như lúc đó họ hành động nghiêm túc hơn, những nạn nhân này sẽ không trở thành phần tử khủng bố như bây giờ.
Tuy nhiên, việc sát hại đồng bạn của họ là việc làm không thể tha thứ được.
“Shimada và Machida là những người đã sát cánh cùng chúng ta, cứu mạng chúng ta vô số lần! Và Mari... tuy cô ấy đã sát hại Kanata, nhưng cô ta đáng ra vẫn đang chuộc lỗi mà! Không có bất cứ lí do gì để cô ấy bị khủng bố giết cả! Không phải sao?!” Asagi hét lên, tìm kiếm sự đồng thuận từ các bạn của mình trong một không gian trắng tinh, từ trần cho đến sàn.
Amemiya Hiroto, và Amemiya Narumi, người đã đổi họ từ Naruse sau hôn nhân, đều đang có mặt. Bên cạnh đó còn có khoảng một chục Dũng giả khác hiện diện trong không gian này.
Toàn bộ họ đều được vũ trang cấp quân đội, dao cận chiến các loại, và găng tay đời mới đóng vai trò như một cây gậy phép tích hợp.
“Chính xác!”
“Chúng ta sẽ khiến chúng phải hối hận!”
Hơn nửa số Dũng giả có mặt đều ủng hộ Asagi. Có vẻ như dư chấn của việc mất đi bạn đồng hành của mình không phải là chuyện mà họ có thể bình tĩnh chấp nhận.
Dù các chuyển sinh giả đã được huấn luyện để chạm trán với khủng bố và cũng đã chiến đấu với chúng vô số lần thì họ vẫn chưa bao giờ nếm mùi thất bại. Nhờ vào tài năng về ma thuật, vận may và cả các kĩ năng gian lận mà họ được ban cho mà họ đã gặt hái được thành công hết lần này đến lần khác.
Một số người đã từng bị trọng thương hay thậm chí là cận kề cái chết. Dẫu vậy, những vết thương này đều được chữa lành bởi ma thuật và các kĩ năng gian lận, và tất cả họ đều có thể xoay sở vượt qua chiến trường khốc liệt và sống sót trở về.
Ngoại lệ duy nhất là Kaidou Kanata, người đã bị giết bởi một chuyển sinh giả khác.
Đây là lí do vì sao mà các chuyển sinh giả vẫn chưa quen với việc mất đi bạn đồng hành của mình.
Không ổn rồi. Mọi chuyện đang đi theo hướng tệ hơn.
Hiroto nhăn mặt lườm Asagi và đồng bạn của anh, những người mà lúc này đang ngày càng sục sôi lửa giận. Với tư cách là người duy nhất ngoài ‘Tiên Tri’ Endou Kouya biết được sự thật rằng Undead kia thật ra là một chuyển sinh giả khác, cậu muốn bắt sống Chỉ dẫm Thứ tám, những con người đã được cứu sống bởi ‘bạn đồng hành’ của cậu một cách yên ắng nhất có thể.
Chỉ dẫn Thứ tám đang không ngừng gây ra tội ác khắp nơi trên thế giới, cụ thể hơn là ở các nước phát triển, vì vậy nên tha bổng cho họ là không thể. Hiroto đã có dự định bảo vệ họ trong một cơ sở mật nơi mà quyền nhân sinh của họ được đảm bảo, được tôn trọng tốt nhất có thể, và nếu khả thi thì cậu muốn thuyết phục họ và bí mật đưa họ sang một ‘thế giới thứ ba’. (trans: wiki để biết thêm thông tin chi tiết, thuật ngữ hiện đại cho từ này cơ bản là chỉ các quốc gia đang phát triển)
Tuy nhiên, các thành viên của Chỉ dẫn Thứ tám lại quá cứng đầu và nghiêm túc hơn hẳn những gì mà Hiroto hay Kouya nghĩ.
Sau khi hạ sát các thành viên hỗ trợ chiến lược là Shimada Izumi và Machida Aran, bọn họ đã xuống tay với Shihouin Mari ‘Hoán hình’, người đang bị giam lỏng bằng cách ném bom y như cách mà họ đã làm trước đó.
Có khả năng là động thái của họ đã trở nên cực đoan hơn dưới sự ảnh hưởng của Murakami và những người đi theo ông, tuy nhiên tình thế hiện tại đã nghiêm trọng đến mức mà họ sẽ không thể dễ dàng bị đưa đi trong im lặng được nữa.
“Tớ hiểu cảm giác của cậu. Nhưng nhiệm vụ của chúng ta chỉ là bắt giữ Chỉ dẫn Thứ tám chứ không phải là xóa sổ họ. Đừng có mà quên điều đó,” Hiroto nói vậy như một nỗ lực kiềm chế các bạn của cậu lại.
Nhưng Asagi và những người ủng hộ cậu lập tức phản đối.
“Rồi rồi. Nhưng mà cũng không có nghĩa là bọn mình không được đánh trả nếu họ chống cự, đúng chứ?”
“Ờ, đúng vậy,” là câu trả lời duy nhất mà Hiroto có thể đưa ra.
Cậu muốn cứu lấy Chỉ dẫn thứ tám. Nhưng quả nhiên, cậu không thể làm vậy nếu mạng sống của Asagi và những người khác bị đem lên bàn cân.
“Hiroto, em hiểu cảm giác của anh. Anh muốn cứu lấy Pluto và những người khác do họ chỉ là nạn nhân, đúng chứ? Nhưng mà, đây là kết cục mà họ đã tự chuốc lấy cho mình... nó không thể khác được,” Narumi nói thế.
“Narumi, cái đó thì... cái đó thì đúng là như vậy ha. Trước mắt thì hãy tập trung vào nhiệm vụ của chúng ta trước đã vậy.” Cậu đã không thể nói cho vợ của mình nghe sự thật, rằng Chỉ dẫn thứ tám tôn thờ người đã từng cố gắng cứu mạng cô, người mà sau này cô đã nhầm lẫn là Hiroto, với những điều trên, những gì mà Hiroto có thể làm là gật đầu đồng ý trong khi ngực cậu quặn thắt lại cay đắng.
Và đây là lựa chọn của cậu nhằm cứu rỗi Chỉ dẫn thứ tám.
Bằng kĩ năng Tiên Tri, Endou Kouya cuối cùng cũng đã xác định được vị trí của Chỉ dẫn thứ tám, đồng thời cũng là nơi ẩn náu của Murakami và những người khác. Nhằm mục đích cứu sống càng nhiều các thành viên của Chỉ dẫn Thứ tám trong khi tối thiểu hóa số lượng thương vong, các Dũng giả sẽ phải tấn công chớp nhoáng, đánh nhanh thắng nhanh.
Nhận được thông tin này từ đường dây riêng chuyên dụng cho các Dũng giả, cậu đã mau chóng tập hợp càng nhiều thành viên càng tốt và lập tức hành động. Các Dũng giả không thể xử lí vụ việc này một mình, vậy nên lực lượng đặc nhiệm từ mỗi quốc gia đều được gửi đến để hợp tác, và đây cũng đồng thời là một trong các chỉ dẫn mà Kouya đã đưa ra.
Cứ như vậy, tình huống này được dựng nên từ lựa chọn được đưa ra bởi Tiên tri. Không có gì để bọn họ phải lo lắng cả.
Hoặc ít nhất thì nó nên là như vậy, nhưng mà... tớ tin cậu được mà phải không, Kouya?
Kouya là bạn thân của cậu, nhưng cậu vẫn đang quan ngại về sự thật rằng các chỉ dẫn của ‘Tiên tri’ trong vụ việc lần này lại được gửi bằng thông điệp viết tay.
“Amemiya, ông đang trưng ra bản mặt hơi bị không vui đấy,” ai đó gọi tên cậu. “Nếu như thủ lĩnh mà còn trưng ra biểu cảm đó, nó chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến tinh thần của cả đội đó.”
Người vừa bắt chuyện với cậu là ‘Avalon’ Rikudo Hijiri. Cậu là người bất thường nhất trong số các Dũng giả; cậu thuộc tuýp người mưu mẹo cùng với đó là khả năng ma thuật vượt trội hơn hẳn khả năng đặc biệt của cậu.
(trans: Ta đã đi tìm hiểu và kết quả duy nhất mà ta có về Avalon là nó là hòn đảo nơi mà Excalibur được rèn trong thần thoại về Vua Arthur, chả biết dịch như nào)(edit: link wiki https://en.wikipedia.org/wiki/Avalon)(edit 2: Avalon cũng là tên của bao kiếm Excalibur, có thể giúp người mang hồi phục khỏi mọi loại vết thương)
Cậu cũng đã từng là một gương mặt đại diện của một lớp khác với Narumi và Asagi.
“Hijiri-kun, tớ xin lỗi cậu. Nhưng mà bây giờ–“ Narumi định nói gì đó.
“Tớ biết cậu đang nghĩ gì, nhưng kẻ thù của chúng ta không chỉ có Chỉ dẫn Thứ tám. Chúng ta còn phải đối đầu với Murakami và nhóm của hắn nữa...
‘Chronos’, ‘Venus’, ‘Marionette’, ‘Death Scythe’, ‘Odin’ hay ‘Hecatoncheir’,...mười kẻ phản bội biết về kế hoạch của chúng ta, cùng với những kĩ năng vô cùng nguy hiểm. Máu của Asagi xem chừng đã dồn hết lên não rồi, nhưng nên nhớ rằng đây chắc chắn sẽ là một trận chiến khốc liệt hơn bất cứ nhiệm vụ nào mà chúng ta đã từng tham gia.” Rikudou nói vậy.
(trans: Biệt danh của bọn nó lần lượt là Chronos, Venus, Marionette, Death Scythe, Odin, Hecatoncheir, với Chronos, Venus, Odin và Hecatoncheir là tên của thần thoại Bắc Âu hoặc Hy Lạp nên ta sẽ không dịch mà để nguyên, wiki để biết thêm chi tiết.)
“Tớ xin lỗi, cậu nói đúng,” Hirito nói vậy.
Đúng như Rikudou đã nói, họ sẽ phải đối đầu với những kĩ năng có cùng đẳng cấp với họ, bao gồm cả ‘Chronos’ Murakami bên phía của kẻ thù.
Thương vong là không thể đo lường được nếu mọi người đều chỉ chú tâm vào Chỉ dẫn Thứ tám.
Rikudou giãn cơ môi, thỏa mãn với câu trả lời của Amemiya. “Miễn sao cậu hiểu là tốt rồi” cậu nói vậy trong khi quay lại với Narumi “Thưa quý cô Amemiya, với tư cách là một người vợ, cô phải nên nặng lời với chồng mình thường xuyên hơn.”
“Cậu nói phải ha. Tớ sẽ chú tâm vào mảng này nhiều hơn trong tương lai. Nhưng tớ thật sự không nghĩ là mình sẽ nhận được lời khuyên kiểu này từ cậu đâu đó, xét đến việc vợ cậu đã chiều hư cậu đến mức nào,” Narumi nói thế.
“Đó là bởi vì tớ là một người chồng hoàn hảo” Rikudou ba hoa. “Xét về mảng kinh nghiệm như một người chồng thì tớ hơn hẳn cậu đấy, Amemiya-kun.”
“Đồng ý. Tớ không tài nào vượt mặt được người bạn kinh nghiệm đầy mình, trải qua tận ba cuộc hôn nhân và hai lần ly dị được,” Hiroto châm chọc.
“Êy, đừng có lôi chuyện đó ra chứ” Rikudou nói trong khi nổ ra một tràng cười.
Sau khi đã bớt căng thẳng đi đôi chút, Amemiya trao đổi ngắn gọn với Narumi và Rikudou nhằm để cậu đi hạ nhiệt tên Asagi đang sôi máu trong khi nghĩ rằng cuối cùng đã đến lượt mình phát biểu.
///
“... Cái cậu Asagi đó vẫn ồn ào như mọi ngày nhỉ?” Mao Smith, người đang lái một phi cơ tàng hình đặc biệt, tặc lưỡi thì thầm.
Trên Trái Đất, cô đã từng là một thuyền viên trên một chuyến phà dưới cái tên Nagano Mao, và đã được chuyển sinh vào một nơi tương tự như Châu Âu ở Khởi Nguyên.
Cô đã vượt biển, đi lại khắp nơi bằng thuyền trên Trái Đất, nhưng ở Khởi Nguyên thì cô lại là một phi công tiêm kích. (trans: Nhân viên phà vượt biển bằng thuyền =.= )(edit: ở bên bản jap cũng ghi là bằng thuyền nha, khúc này chắc tác giả nhầm lẫn)
Cô được truyền cảm hứng từ gia đình của mình ở Khởi Nguyên, một gia đình đã làm sĩ quan quân đội qua nhiều thế hệ, và không lâu sau đó thì cô bắt đầu cất cánh.
“Cứ làm loạn cả lên bên trong kĩ năng của người khác, thiệt tình. Làm người ta sao nhãng lắm đó biết không,” Mao nói vậy trong khi kiểm tra một cái đồng hồ đo làm bằng thủy tinh nhằm đảm bảo rằng khả năng chống ma pháp và chống ra đa của hệ thống tàng hình vẫn hoạt động.
Kĩ năng gian lận của cô là ‘Noah’. Khả năng này cho phép cô duy trì một không gian con đặc biệt giúp cô lưu trữ và chuyển di các sinh vật và vật phẩm bên trong nó.
(trans: Noah hay Nô-ê trong tiếng Việt, là vị tổ phụ thứ 10 theo Do Thái giáo tính từ đời Adam và Eva, wiki để biết thêm chi tiết)
Nghe qua thì có thể thấy rằng đây là khả năng mà mọi nhân vật của mọi game đều sở hữu. Không gian này tuy là có hạn, nhưng cái giới hạn đó ít cũng phải bằng cả một chiếc tàu chở dầu, và mọi đồ vật hay con người chứa bên trong không gian này đều có thể được di dời một cách tự do, hoàn toàn bỏ qua khối lượng của chúng.
Cô đã vận dụng tối ưu khả năng của mình phục vụ việc vận chuyển hàng tiếp tế số lượng lớn, cũng như lưu trữ bằng chứng từ các trụ sở khủng bố và nhanh chóng đưa những thông tin đó về.
Còn lần này, cô đang vận chuyển các đồng bạn của mình. Mao được phép dùng trực thăng vận chuyển, nhưng việc tự mình lái phi cơ rõ ràng là sẽ cho phép họ tiếp cận nơi trú ẩn của Chỉ dẫn Thứ tám nhanh hơn nhiều.
“Dẫu có vậy thì cái yêu cầu này vẫn khá lạ nhỉ?”
Mao đang khá chú tâm vào các chỉ dẫn của Endou Kouya lần này. Vẫn còn một chỗ ngồi trống trong chiếc phi cơ này, nhưng thay vì một phụ lái thì ở đó được đặt một chiếc hộp nhỏ.
“Cậu không được phép cho bất cứ Dũng giả nào khác biết về sự tồn tại của những thứ bên trong chiếc hộp này, sau đó hãy giao nó lại cho Amemiya Hiroto một khi các cậu tới nơi.” là yêu cầu mà cô đã nhắc tới.
Tại sao cô lại không được trữ nó và vận chuyển bằng Noah, và tại sao sự tồn tại của nó phải được giữ bí mật? Những điều này thật sự quá bí ẩn đối với cô.
“Nhưng đây là yêu cầu đến từ ‘Tiên Tri’ mà ha? Dù mình có hỏi Endou trực tiếp đi chăng nữa thì chắc cậu ta cũng chẳng thể trả lời mình đâu.”
Những kết quả được tạo ra bởi ‘Tiên Tri’ đều không có lời giải. Thậm chí là chính bản thân Endou Kouya, chủ sở hữu của năng lực này, cũng không hiểu tại sao mọi chuyện phải được làm theo cách này.
Nhưng sự thật là các chỉ dẫn kì lạ của Tiên Tri đã cứu mạng các thành viên Dũng giả vô số lần.
“Để giữ mạng cho mọi người chỉ bằng cách mang bên mình một chiếc hộp nhỏ và giữ bí mật về nó là một cái giá quá rẻ. Giờ thì, mình tin là cũng sắp đến nơi rồi.”
Và rồi, ngay lúc mà Mao bắt đầu chuyển chiếc phi cơ tàng hình của mình từ chế độ bay sang chế độ trực thăng thì–
“Nó thật sự giống y như những gì mà Murakami và Shade đã nói, không phải sao?” một chất giọng cao, lạ hoắc, cất lên mà không hề báo trước.
“?!”
Trước cả khi cô kịp phản ứng, con dao từ cánh tay trắng bệch đang vươn ra kia đã cắm phập vào cổ cô.
“Với cái này thì cô ta khỏi có mà niệm xướng nữa, đúng không? Đây chẳng phải là một chiến thắng vẻ vang cho Jack hay sao?”
Trong một góc tầm nhìn của cô là một trong các thành viên của Chỉ dẫn Thứ tám, là người với cái đầu bị sưng lên cứ như cậu đang đội cả một quả bí ngô lên đầu, Jack o’ Lantern.
“Đúng, vừa rồi thật sự rất tuyệt đó Jack à. Với điều này, mọi người đều sẽ được chết.”
Và rồi là một cô gái vô hồn, trông như một bóng ma đột nhiên xuất hiện, như thể đây là một bộ phim kinh dị nào đó vậy. Cô gái đó là ‘Kẻ nhìn thấu’, Minuma Hitomi, người đã gia nhập Chỉ dẫn Thứ tám cùng với Murakami và những người khác, hay đúng hơn là bị bắt cóc và bị mang đi cùng với họ.
Những kẻ này, là thành viên của Chỉ dẫn Thứ tám và Gazer đây mà?! Họ làm gì ở đây?! Chiếc phi cơ này vẫn chưa có giảm tốc đâu đó; chúng ta vẫn đang di chuyển với tốc độ âm thanh mà!
Nếu họ dùng không tính ma pháp, dịch chuyển là khả thi. Tuy nhiên, điều này cần tọa độ chính xác của điểm đến.
Và rõ ràng là việc dịch chuyển vào buồn lái của một chiếc máy bay đang bay với tốc độ âm thanh là bất khả thi, thậm chí là đối với một không tính ma pháp sư hạng nhất.
Bởi họ chỉ cần canh giờ sai một chút thôi, họ sẽ có thể tông vào chiếc phi cơ đó, hoặc là rơi hẳn ra nơi bầu trời trong xanh cách mặt đất vài nghìn mét.
Mà ngay từ đầu thì làm sao cái đám này biết được đường bay của chiếc máy bay tàng hình này vậy chứ... tệ rồi, mình không còn thì giờ để mà suy nghĩ nữa!
Trong đầu của Mao đang hình thành nên vô vàn câu hỏi nhưng cô lại không có thời gian để giải đáp hết chúng được. Không may cho cô, vừa rồi cô đã điều chỉnh máy đo và vô hiệu hóa chế độ tự đông lái vậy nên việc bỏ tay ra khỏi cần điều khiển là hành vi tự sát. Cô không thể dùng đến phong tính ma pháp đáng tự hào của mình trong cái buồng lái nhỏ hẹp này, mà ngay từ đầu thì cô cũng chả còn khả năng niệm xướng ma pháp.
“Xong vụ này thì Jack sẽ là người được đi trước tiên có đúng không, Hitomi-chan?”
“Chưa được đâu Jack à. Cậu phải cắm con dao vào sâu hơn nữa kìa, hoặc là ghìm nó cho chặt vào. Bọn này hay được đưa cho mấy cái vật phẩm ma pháp hỗ trợ sự sống trong trường hợp khẩn cấp nên nếu cậu mà không chắc chắn là đã giết được chúng thì khả năng chúng sống sót không thấp đâu!”
“Tớ hiểu rồi! Cảm ơn cậu nha, Hitomi-chan.”
Ngoan ngoãn nghe theo chỉ dẫn của Gazer, Jack dồn toàn lực cắm con dao vào sâu hơn như thể muốn cắt lìa đầu của Mao.
Lần này thì may mắn cho Mao rằng Jack vẫn chưa quen với việc cầm dao giết người, và khả năng vật lí của cậu cũng không tốt cho cam. Tuy nhiên, cứ cái đà này thì mạng sống của cô cùng lắm cũng chỉ kéo dài được mười giây nữa.
Làm sao bây giờ?! Không như mình, nếu muốn thì Gazer hoàn toàn có thể dùng được phép thuật, và nếu mình thả tay lái ra mà chống cự thì trong trường hợp tệ nhất, cô ta sẽ chỉ cần cho cả lũ banh xác cùng với cô ta! Mình chưa thể chết được!
Lí do là bởi vì các bạn của cô vẫn còn ở bên trong Noah. Nếu Mao mà chết thì có trời mới biết chuyện gì sẽ xảy ra với họ.
Nếu như chủ sở hữu của Noah mà chết đi, khả năng rất cao rằng hiệu quả của nó sẽ bị giải trừ. Amemiya Hiroto và những người khác khi đó nhất định sẽ bị quẳng hết ra ngoài.
Và chiếc phi cơ này đang bay trên các tầng mây với tốc độ âm thanh. Đương nhiên, dù rằng các Dũng giả có bị ném ra ngoài đi chăng nữa thì họ vẫn là các ma pháp sư hạng nhất, việc sống sót đối với họ không phải là không thể.
Nhưng lỡ đâu họ sẽ tông vào chiếc máy bay tàng hình với tốc độ âm thanh này ngay lúc họ bị ném ra ngoài? Rồi lỡ đâu họ sẽ bất tỉnh ngay lập tức do sự chênh lệch áp suất khí quyển?
Dù rằng họ có mang theo các vật phẩm ma pháp bên mình đi chăng nữa thì tình hình cũng không mấy khả quan. Gazer đã đánh giá quá cao những món đồ đó; chức năng của chúng chỉ là giữ mạng cho chủ sở hữu của mình một khoảng ngắn ngủi trước khi cái chết ập đến mà thôi.
Để nghĩ rằng mình lại thuộc tuýp nhân vật sẽ hi sinh mạng sống của mình vì đồng đội!
“Jack, giết ả ta nhanh lên–!”
“Hitomi-chan, coi chừng đầu của cậu kìa.”
Ngay khoảnh khắc mà Gazer và Jack mở miệng ra nói, buồng lái bỗng bật tung lên như vừa bị nổ. Và ghế ngồi của Mao được phóng ra ngoài.
Trốn thoát thành công. Và có vẻ như mình cũng đã tự trả thù cho bản thân luôn rồi.
Mao đã kích hoạt cơ chế bung dù của chiếc phi cơ, phóng bản thân cô ra khoảng trời mênh mông, để rồi cô bắt đầu rơi xuống. Trong tầm nhìn của cô lúc này là hình ảnh chiếc phi cơ tàng hình còn đáng giá hơn thu nhập cả đời của cô đang bay mỗi lúc một xa dần, cũng như Jack và Gazer đang rơi hướng xuống đất.
Khoảnh khắc mà Mao phóng ra, Jack đã bảo vệ Gazer. Vì lí do này mà trên cái đầu sưng vù của cậu lại có thêm một vết mẻ to tướng. Hẳn rằng cậu đã chết ngay sau đó.
Gazer đang rơi, trong khi đó vẫn ôm khư khư xác của Jack bên mình.
Cậu ta cuối cùng cũng tìm được một người đàn ông độc thân cho mình. Làm sao mà cậu lại thực hiện hành động tự sát như vậy trong khi đã có người mình thương được chứ...
Mao ho khan.
Vì con dao đã rơi ra khỏi cổ cô mà máu đang tuôn ra như suối. Và bởi cô đã cưỡng ép kích hoạt cơ chế thoát hiểm trong khi đang di chuyển với vận tốc âm thanh mà xương cốt ở vài nơi trên cơ thể cô hẳn đã vỡ vụn ra. Nội tạng của cô hẳn cũng không ở trong tình trạng tốt đẹp gì.
Trong trường hợp này thì ngay cả cái vật phẩm ma pháp kia cũng chẳng biết nên chữa cho vết thương nào của cô thì ổn.
Cứ cái đà này thì mình sẽ chẳng có thì giờ để cứu mọi người ra khỏi Noah mất... dù gì thì mình cũng đang rơi xuống ngày càng nhanh mà.
Có lẽ là bởi đòn phản công mà Gazer thực hiện trước khi chết mà dù của Mao đã không được bung ra.
Ý thức của mình cũng đang mờ dần rồi... lúc này...
Nếu mấy cậu mà sống sót được sau khi bị ném ra thì liệu mà làm đám ma cho tớ lớn vào đó, là những suy nghĩ cuối cùng của Mao trước khi sự tỉnh táo của cô rời bỏ cơ thể của mình.
///
“Giờ này thì chắc Jack và Gazer đã cùng nhau đi trước cả rồi,” trong khi vẫn đamg cặm cụi vào chiếc PC thì Endou Kouya nói vậy. “Nếu mà mình làm vậy ở đây, rồi chỗ này... phức tạp chết đi được mà. Đây là lí do vì sao mà mình ghét máy móc.”
Cậu vừa chạy hằng hà sa số các phương trình phức tạp nhằm cài đặt một chương trình nọ vào chiếc máy tính. “Và xong, với cái này thì mọi tội lỗi đều sẽ được đổ lên đầu của cậu. Và tôi cũng đã bịa ra động cơ gây án cho cậu rồi, ‘bởi vì cậu đã nghe theo lời dạy của quỷ’, và mọi chỉ dẫn được ‘Tiên Tri’ đưa ra đều là của con ác quỷ này. Mà, bản thân tôi cũng chả biết một con quỷ là nó ra làm sao cả.”
Kouya đang ở một mình trong phòng, nói chuyện với chính mình ở trong gương. Đương nhiên, cả cái bóng của cậu trong gương cũng ở một mình.
Tuy nhiên, biểu cảm trên mặt cậu lại cứng nhắc một cách thiếu tự nhiên. Cơ mặt của cậu thì cứ co giật, và miệng với má cậu cứ cong lên.
“Đừng có mà tỏ ra giận dữ như vậy, Tiên Tri Endou Kouya. Lỗi là ở cậu khi đã quá chú tâm vào việc tìm kiếm Murakami và những người khác trong khi không tự bảo vệ bản thân mình. Đó là lí do vì sao mà cơ thể cậu lại bị chiếm hữu bởi linh hồn quỷ dữ... bởi ‘Bóng Đêm’ này đây.” (trans: Codename của nó là Shade nha, dịch Vong Linh thấy không đúng do nó đã chết đâu nên để vậy)
Người đang điều khiển cơ thể của Endou Kouya không phải là ai khác ngoài Shade, một trong các thành viên của Chỉ dẫn Thứ tám, người đã mất đi cơ thể vật lí của mình và thay vào đó là khả năng nhập vào xác chết.
Thông thường, cậu sẽ chỉ có thể ám vào những cái xác, nhưng thật chất thì cậu lại thật sự có thể nhập vào một con người, còn sống, và chỉ được một lần.
Murakami và những người khác được dùng như mồi nhử, và sau đó thì Shade đã nhân cơ hội nàu nhập vào người Endou Kouya.
Và rồi cậu đã sắp đặt một cái bẫy dụ Amemiya Hiroto và đồng bạn của anh, nói rằng đây là chỉ dẫn của Tiên Tri. Cậu đã yêu cầu được đặt vào buồng lái của chiếc phi cơ kia một chiếc hộp đựng một con chuột hấp hối nhằm giúp Jack có thể thâm nhập vào trong nhờ khả năng dịch chuyển đến nơi của một người sắp chết... hay đúng hơn là đến mọi sinh vật sắp gần đất xa trời.
“Tiện thật, đúng chớ? Tôi chỉ cần nói đây là chỉ dẫn của Tiên Tri thì hành động của mọi người đều bắt đầu trở nên thú vị. Họ đều răm rắp nghe theo, không cần biết là chỉ dẫn đó có kì lạ đến mức nào đi chăng nữa. Như là ‘giả vờ không thể hiện sự thù địch với Undead’ chẳng hạn.”
Khoảnh khắc mà những từ này thoát ra khỏi miệng của Shade, sự phản kháng trên mặt của cậu dừng hẳn lại.
“Bất ngờ hửm? Murakami biết được điều này do ông được Gazer kể lại cho. Đó là tại sao mà ta đã quyết định là sẽ giết cho bằng được nhà ngươi,” Shade nói trong khi cầm lên quả lựu đạn cầm tay mà cậu đã lấy được trước đó bằng cách nói rằng nó là cần thiết theo chỉ dẫn của Tiên Tri. “Dù là ta đã nhập vào cơ thể ngươi đi chăng nữa thì ta cũng chả dùng được mấy cái ma pháp hay năng lực đặc biệt mà các ngươi sở hữu. Vậy nên, ta sẽ dùng cách mà chắc chắn là sẽ lấy được mạng của ngươi. À, với lại khi ngươi không có cơ thể riêng thì muốn tự sát cũng hơi khó nữa.”
Lí do mà Shade chỉ có thể nhập vào sinh vật sống một lần duy nhất là do nếu làm vậy, linh hồn của cậu sẽ hòa làm một với cơ thể đó, vĩnh viễn không thể tách rời.
Nói cách khác, một khi Endou Kouya chết đi, Shade cũng sẽ chết theo.
Cậu có thể chết. Dù cậu vốn không sở hữu cơ thể vật lí, nhưng cậu vẫn có thể được chết đi như bao người khác!
“Ta có thể ngồi đợi ba tiếng đồng hồ nữa, chờ cho số thông tin giả mà ta phát tán bởi cái cơ thể Endou Kouya này lan ra khắp toàn cầu, nhưng mà... ta lại không muốn bản thân là người duy nhất còn sống sót trong khi mọi người đều đã đi trước.”
Shade giựt chốt của quả lựu đạn ra, ngậm nó vào mồm và nhắm nghiền mắt lại.
///
“Goo’nah...”
“Jack, Gazer, Mao Smith, Endou Kouya và Shade đã chết,” Enma thông báo điều đó với các bạn đồng hành của mình.
Cậu là một chàng trai với nhãn cầu chỉ có duy nhất một màu đen, kể cả phần đáng ra nên có màu trắng.
Trụ sở của Chỉ dẫn Thứ tám... hay chính xác hơn, là chiến trường mà Pluto và những người khác đã chuẩn bị cho trận tử chiến của mình, là một khu tàn tích ở Bắc Âu.
Nó là tàn tích ở một nơi hoang sơ cằn cỗi chỉ còn toàn đất và đá vụn, là sản phẩm của món vũ khí tối thượng được sử dụng trong Đại Thế Chiến ngày trước.
Mọi cơ sở hạ tầng ở đây đều không còn hoạt động được nữa nên việc trú ẩn lâu dài ở đây là không khôn ngoan. Pluto và các bạn đồng hành của cô đã dùng hệ thống tàu điện ngầm ở nơi đây làm căn cứ của họ.
Những thành viên còn lại của Chỉ dẫn Thứ tám hiện đang tụ tập xung quanh một chiếc bàn lớn mà họ tìm được ở nơi đổ nát này đều đang hướng ánh mắt của mình về phía Pluto.
“Thế, những kẻ khác đã chết chưa” Pluto hỏi mà không thèm chớp mắt, mặc cho những người khác vẫn đang chằm chằm nhìn vào mình.
Enma, người sở hữu năng lực giúp anh biết mặt và tên của người đã khuất, nhắm nghiền mắt tập trung một khoảng ngắn rồi trả lời. “Vẫn chưa, tên của Amemiya Hiroto hay những tên khác đều chưa xuất hiện. Cũng không thấy tên của những người khác, nên họ chắc chắn vẫn còn sống.”
“Chắc bọn chúng đã bị trọng thương nhưng vẫn chưa chết,” Isis, một người phụ nữ da đen, nói vậy.
(trans: Isis là vị nữ thần với ma thuật mạnh mẽ nhất trong thần thoại Ai Cập)
Đáp lại câu nói đó là cái lắc đầu của Enma. “Bọn chúng sở hữu ma thật cấp cao của mọi thuộc tính, chưa kể còn sở hữu năng lực đặc biệt mạnh hơn hẳn chúng ta. Đã vậy chúng còn có các vật phẩm ma pháp nữa. Chỉ cần một số trong bọn chúng vẫn vô sự thì cả bọn sẽ được cứu sống và hồi phục. Chỉ có đột tử mới là chắc chắn.”
“Tớ hiểu rồi, nếu vậy thì tớ nghĩ chắc giờ chúng cũng đang trên đường đến đây rồi đấy,” Valkyrie nói thế trong khi khoanh tay của cô lại.
(trans: Valkyrie là các nữ chiến binh trong thần thoại Bắc Âu nha)
Cô là một người phụ nữ cao ráo và xinh đẹp với mái tóc suông dài màu vàng ánh kim.
Hội Dũng giả chắc chắn sẽ không quay đầu chỉ vì một trong số các đồng bạn của mình bị giết. Còn lực lượng đặc biệt được gửi từ khắp các quốc gia hẳn đã chia ra và bao vây khu vực này rồi.
Và quan trọng hơn, nhất định bọn chúng sẽ hành động nhằm trả thù cho bạn bè của chúng. Người thủ lĩnh Amemiya Hiroto có vẻ như muốn cứu lấy cả hội Chỉ dẫn Thứ tám, vốn chỉ khiến mọi thứ thêm phần phức tạp, nhưng điều đó nhất định sẽ không khiến anh thay đổi kế hoạch ban đầu.
Kể cả nếu Amemiya Hiroto dừng kế hoạch này lại thì đội đặc nhiệm cũng đã bắt đầu di chuyển mất rồi. Nếu họ chạm mặt Murakami và những người đi theo ông thì toàn diệt là kết cục duy nhất cho bọn họ. Điều đó có nghĩa là Hội Dũng giả đã hoãn lại chính yêu cầu mà mình đã đề ra, bỏ mặc lực lượng đặc nhiệm và để họ chết hết.
Đương nhiên, ngay cả khi điều đó không xảy ra thì các hoạt động thủ công của Shade nhất định vẫn sẽ khiến danh tiếng của Hội Dũng giả chìm như chì trong nước.
Hạ thấp danh tiếng của Hội Dũng giả là việc làm chỉ ở mức độ cao hơn việc quấy rối họ một chút thôi; nó không thật sự mang ý nghĩa đặc biệt to tác gì đối với Pluto và nhóm của cô cả. Dù gì thì sớm thôi, họ cũng sẽ đều chết hết, và việc lo lắng cho những gì xảy ra sau khi chết đối với họ là thừa thãi.
Tuy nhiên, họ tin rằng nếu khi họ chết đi, sẽ tốt biết mấy nếu những Dũng giả sống sót phải hứng chịu chút đau đớn. Và đó là tất cả những gì mà họ nghĩ về sự việc lần này.
“Đã vậy thì, nhóm của Murakami chắc cũng sẽ phản bội chúng ta sớm thôi,” Izanami, một sinh vật với hình thù có thể gọi là con người cùng giới tính không thể được xác định, với vô số khối u cỡ đầu em bé nhô ra khắp người của nó.
Không một ai phản bác lại lời của nó. Họ đã được thông báo từ trước rằng nhóm của Murakami, những người đã từng phản bội Hội Dũng giả, sẽ lại một lần nữa phản bội họ.
“Thế, giờ chúng ta làm gì đây hả, Pluto?” cô nàng Baba Yaga xinh xắn với mái tóc cột thàm bím hỏi vậy.
“Để xem nào. Trước mắt thì cứ ăn cho xong cái đã” Pluto nói, chỉ tay vào vô số các nắm cơm được bày ra trên những chiếc đĩa xếp hàng dài trên chiếc bàn trước mặt họ.
Bọn họ hiện vẫn đang trong một bữa ăn.
Họ đang thực hiện luật lệ của hội Chỉ dẫn Thứ tám, khi mà tất cả các thành viên sẽ cùng nhau chia sẻ bữa ăn ít nhất một lầm mỗi ngày.
Tuy nhiên, do Shade không có cơ thể vật lí, việc mà cậu làm chỉ có thể coi là cho thức ăn vào dạ dày của bất kì cái xác nào mà cậu nhập vào hôm đó, và vài hôm trước thì cậu đã phải tách ra để làm việc độc lập với những người còn lại. Và do phi cơ của Mao hôm nay bỗng cất cánh sớm hơn dự kiến mà Jack và Gazer đã phải bỏ dở bữa ăn của mình.
“Ngủ ngon nha, Jack, Shade, Gazer. Hẹn gặp lại ở thế gới bên kia.” Pluto nói vậy.
“Giờ tớ mới nghĩ tới điều này, nhưng cuối cùng thì Shade cũng đã được đi ngủ rồi nhỉ. Cứ tối đến là cậu lại phàn nàn chuyện mình không được ngủ do bản thân không có cơ thể.”
“Tớ tự hỏi không biết Jack và Gazer đang làm gì? Cậu có nghĩ rằng họ đã tới chào hỏi với Undead rồi không?”
“Hừmmmm, quen nhau lâu vậy rồi, tớ tin là họ sẽ hoảng cả lên và chẳng dám hé răng nói ra bất cứ điều gì.”
“Vậy thì té ra Shade cũng chả ngủ nghê được gì rồi. Cậu ta sẽ phải giới thiệu cả phần của hai người kia cho Undead.”
Các thành viên của Chỉ dẫn Thứ tám tiếp tục thưởng thức những nắm cơm với đủ loại nguyên liệu trong khi chia sẻ với nhau những câu chuyện phiếm này đây.
Những nắm cơm này được làm từ loại cơm mà Undead đã từng nói rằng ngài luôn muốn thưởng thức khi còn sống.
Và một khi họ ăn xong, tất cả đều đứng dậy và rời khỏi bàn ăn.
“Vậy thì, mong sao cho chúng ta lại gặp nhau ở bên kia thế giới.”
Bữa ăn cuối cùng mà họ được thưởng thức cùng nhau rồi cũng kết thúc. Giờ đây, cuộc sống của họ ở thế giới này cũng sẽ tới hồi kết của nó.
“...”
Pluto, người cuối cùng ăn xong nắm cơm của cô, liếc nhìn vào chỗ mà Hitomi từng ngồi. Lời tiên đoán cuối cùng của Hitomi đã luôn khiến cô bận tâm.
“Pluto. Cậu sẽ nhắm mắt bỏ qua cho hai người bọn họ,” là những gì mà Hitomi đã nói.
“Tôi sẽ bỏ qua cho hai người bọn họ... à. Không phải là tha sống, mà là nhắm mắt bỏ qua, nghĩa là hai kẻ đó đều có khả năng là bọn Dũng giả hoặc những người lính, đúng không? Chắc chắn là vế sau rồi, đúng chứ?” Pluto thầm thì.
Pluto chắc chắn sẽ nhắm mắt làm ngơ cho hai người lính bảo rằng họ còn hôn thê ở quê nhà, hoặc là còn đó vợ bầu và con thơ mong ngóng, hoặc đơn giản là đám vô vọng khóc lóc đòi mẹ.
Còn về việc Pluto có anh em họ hàng xa xôi thất lạc lâu năm trong hàng ngũ quân thù... là tình huống chắc là sẽ không xảy ra.
Nhưng có một điều chắc chắn, rằng đó sẽ không phải là các Dũng giả.
“Bởi tôi thề là sẽ không bao giờ nhắm mắt bỏ qua cho bọn chúng,” Pluto nói.
///
Dũng giả: Endou Kouya, Mao Smith, thiệt mạng. Tổng cộng hai thương vong.
Chỉ dẫn Thứ tám: Jack o’ Lantern, Shade, Minuma Hitomi Kẻ nhìn thấu, thiệt mạng. Tổng cộng ba thương vong.
Nhóm chống Dũng giả do Murakami dẫn đầu: toàn bộ chín thành viên đều còn sống.