Chương 65: Đây là hành thi
Bản thể thật của Tiểu Triệu đã bại lộ, bản thể thật của cậu ta đã hơi mục nát, chắc chắn đã chết từ lâu.
Hoàng Diệc Cường và Hạ Thiên sớm đã chết lặng, vừa rồi thi thề này còn đang nói chuyện với bọn họ, lái xe chở họ đi khắp công trường, nhưng trong chớp mắt đã biến thành một xác chết.
“Người anh em, đây là thứ gì vậy?” Hoàng Dỉệc Cường lắp bắp mà hỏi.
“Hành thi (xác chết biết đi), trông bộ dạng này thì chắc chắn đã chết ít nhất một tuần, nhưng linh hồn vẫn còn ở trong cơ thể, lại có cao nhân dùng chú thuật đề điều khiển, nên nó có thể đi lạỉ bình thường như con người.”
“Hơn nữa nó tự mình sinh ra thi khí (năng lượng của xác chết), khiêh người ta bị ảo giác, cho nên những người ở bên cạnh không thể nhận ra thân thể này đang dần thối rữa.” Trần Vũ nói.
“Chết tiệt, chết tiệt!” Hạ Thiên ném gạch trong tay xuống đất: “Có thứ này ở đây, khó trách công trường cứ liên tục xảy ra chuyện.”
“Chờ một chút, Trần Vũ, ý của anh là có
người ở phía sau thao túng cậu ta?” Hoàng Dỉệc Cường hỏi.
“Không có người điều khiển thì làm sao nó có thể trở thành hành thi được?” Trần Vũ nói: “Thứ này không thể hoạt động dưới ánh nắng mặt trời, cho nên vẫn luôn làm ca đêm”
/zVậy người đồ tể vừa rồi cũng giống vậy à?” Hạ Thiên hỏi.
“Ông ta không phải, ông ta là một con người, bởi vì trước kia làm đồ tề, trong tay có con dao giết heo sát khí rất nặng, cho nên những thứ bình thường không dám tới gần.” Trần Vũ nói.
“Nói cách khác, có người đứng sau giở trò?” Sắc mặt Hạ Thiên tối sầm.
“Đúng vậy, khi tới đây, tôi đã nhìn thế đất ở đây, là vùng đất phong thủy cực tốt, cho nên tuyệt đối sẽ không có tình huống ma quỷ tụ tập.” Trần Vũ nói: “Khi đấu giá mảnh đất này, có người cạnh tranh không?”
“Có, công ty Bất động sản Vĩnh An của nhà họ Triệu đã đấu thầu với chúng tôi, nhưng cuối cùng chúng tôi đã thắng với giá cao, ý anh là Triệu Trung đã giở trò?” Hạ Thiên nổi giận: “Tên khốn Triệu Trung kia, lúc sau tôi sẽ tìm hắn tính fĩ
so.
“Không thể chắc chắn 100% là hắn, nhưng chuyện này có thể liên quan đến đối phương.” Trần Vũ gật đầu nói: “Tôi đưa hai người về trước, lát nữa tôi sẽ tìm người xử lý thi thể này, đây hẳn là công nhân của hai người, nhưng ban đầu bị người hại sau đó khống chế.”
“Tên khốn nạn, tên họ Triệu đó không coi mạng người ra gì, tôi sẽ không buông tha cho hắn.” Hạ Thiên tức giận nói.
“Chúng ta đang ở nơi quỷ quái gì vậy?” Lúc này Hoàng Diệc Cường mới nhận ra rằng không biết từ lúc nào họ đã rời khỏi công trường, phía trước xe tham quan có một cái hồ, nếu lái xe về phía trước vài phút, xe sẽ rơi xuống hồ.
“Ma che mắt, chúng ta về trước đi.” Trần Vũ nói.
Mấy người trở lại công trường, người bảo vệ lớn tuổi đang lo lắng chờ đợi, thấy có người quay lại ông ta mới thở phào nhẹ nhõm: “Sếp Hạ, Tiểu Triệu vừa lái xe ra ngoài, lúc đó tôi gọi nhưng không có ai phản ứng.”
“Ông Lý, ông và Tiểu Triệu vẫn luôn làm việc cùng nhau sao? ông không nhận thấy cậu ta có gì bất thường sao?” Hạ Thiên hỏi.
“Đúng vậy, chúng tôi đêu làm ca đêm.” ông Lý đáp: “Không có gì bất thường cả, chỉ là cách
đây một tuần, tôi chợt phát hiện cậu ta không thích nói chuyện nữa, trước đây cậu ta nói rất nhiều.1′
Hạ Thiên và Hoàng Diệc Cường nhìn nhau, quả nhiên, Tiểu Triệu đã chết được một tuần.
“Hai người lái xe trở về đỉ, tôi đi xem bên trong công trường, nơi này đã bị người xáo trộn, đã là đất âm, tất cả cô hồn và quỷ quái xung quanh đều bị thu hút tới đây.” Trần Vũ cau mày, bây giờ đã qua giờ Tý, công trường thực sự trở nên “sôi động” hơn.
Từng luồng khí đen lớn nhỏ khác nhau bay khắp nơi, bóng đen trong suốt đang lang thang khắp ngóc ngách.
“Tôi không đi, cả đời ông đây chưa bao giờ nhìn thấy ma, hôm nay tôi phải xem thử cho biết.” Hoàng Dỉệc Cường nghiến ráng nghiến lợi nói.
“Vậy… Tôi cũng không trở về, có anh ở chỗ này, tôi còn sợ cái gì?” Hạ Thiên cũng mạo hiểm nói.
“Được rồi, một lát nữa hai người đừng sợ đó.” Trần Vũ nhếch miệng cười: “Đi thòi.”
Ba người cầm đèn pin đi tới công trường, đến ngay trung tâm cát vị của công trường, Trần
Vũ dừng lại.
Hạ Thiên và Hoàng Diệc Cường không khỏi rùng mình, nơi này lạnh thấu xương, một loại cảm giác rùng rợn tự động dâng lên.
“Hẳn là ở chỗ này, nơi này âm khí rất mạnh.” Trần Vũ chỉ xuống đất, nơi này âm khí rất mạnh, vô số cô hồn hóa thành từng luồng khí đen, liều mạng tụ tập ở đây, vấn đề chắc chắn đã phát sinh ở đây.
“Làm sao bây giờ?” Hạ Thiên hỏi.
“Đào ba thước xuống đất, bên dưới có thứ gì đó.” Trần Vũ ở bên cạnh cầm một cái xẻng sắt bắt đầu đào.
Hoàng Diệc Cường và Hạ Thiên cũng nhanh chóng tìm xẻng và bắt đầu đào.
Sau ba thước, một cỗ quan tài màu máu dài hơn một mét xuất hiện.
Quan tài màu máu được phủ sơn đỏ, bốn góc đóng đinh bằng gỗ đào, bên trong quan tài dường như có thứ gì đó, máu đỏ sậm không ngừng rỉ ra.
“Huyết quan phong hồn.” Trần Vũ buông xẻng xuống.
“Huyết quan phong hồn là cái gì?” Hạ Thiên nghi hoặc.
“Bên trong là huyết hồn do cao nhân nuôi dưỡng, là một đứa bé khoảng sáu tuổi đã chết oan uổng, linh hồn bị phong ấn trong cơ thể, bị đóng đinh vào quan tài máu, được nuôi dưỡng bằng máu.”
“Ba năm sau khi huyết hồn hoàn thành, đi đến đâu cũng trở thành đất âm, phong thủy của công trường này rất tốt, nhưng nếu thứ này chôn ở đây, vùng đất có phong thủy tốt cũng sẽ trở thành đất âm giống như một bãi tha ma.” Trần Vũ nói.
“Vậy chúng ta nên làm gì?” Hoàng Diệc Cường và Hạ Thiên ngơ ngác hỏi.
“Không sao, chỉ cần đốt nó đỉ là được.” Trần Vũ nói.
“Đốt, đốt ngay lập tức!”
Một lúc sau, một thùng xăng được đổ vào quan tài máu, Hoàng Dỉệc Cường lấy bật lửa ném xuống, bùm một tiếng, một ngọn lửa bắn lên trời.
Trong quan tài máu vang lên một tiếng hét thảm thiết đầy đau đớn, tiếng hét thảm thiết này khiến màng nhĩ người ta đau nhức, hơn nữa, quan tài máu kêu lên răng rắc, mùi hôi thối bốc ra, phải đốt chừng nửa tiếng mới thấy lửa dần dần tắt.
Sau khi lửa thiêu quan tài máu bị dập tắt, những bóng ma xung quanh cũng phân tán, âm khí cũng dần dần biến mất, thế cục trong vùng đất âm này cuối cùng cũng bị phá vỡ.
“Trần Vũ, tiếp theo sẽ không có chuyện gì nữa sao?” Hạ Thiên hỏi.
“Không sao, nhưng trong mấy hôm tới, phải dùng súc vật để hiến tế trong ba ngày, sau đó lại khởi công, đảm bảo những thứ ở đây sẽ đỉ sạch.” Trần Vũ nói.
“Được, tôi hiểu rồi.” Hạ Thiên gật đầu.
“Nhưng vẫn phải cẩn thận một chút, nếu có quan tài máu xuất hiện, nhất định là đối thủ cạnh tranh đã mời thuật sĩ tớỉ, nếu không bắt được người đứng sau, thì chuyện ở đây sẽ không kết thúc.” Trần Vũ suy nghĩ một lúc nói.
“Người anh em, vậy anh có thể xử lý được không?” Hoàng Diệc Cường hỏi.
“Chắc không phải vấn đề lớn đâu.” Trần Vũ cười cười, nếu từ quan tài máu mà đánh giá, thì thực lực của đối phương chỉ ở mức trung bình.
“Trần Vũ, anh Cường và tôi sẽ cho anh 30% cổ phần của bất động sản Thành Ý, coi như cám ơn.” Hạ Thiên nói.
“Cái này không phù hợp lắm đâu.” Trần Vũ
sửng sốt.
Bất động sản Thành Ý là một trong mười công ty đầu tư bất động sản hàng đầu ở Phong Láng với lợi nhuận ròng hàng năm ít nhất vài tỷ.
“Không có gì không phù hợp, anh đã giúp chúng tôi một việc lớn như vậy là anh em thì đừng từ chối, cứ quyết định vậy đi, đi thôi, vật lộn gần hết một đêm, đã đến lúc phải quay về.” Hạ Thiên xua tay .
“Được rồi, trước tiên đi điều tra xem người đứng sau hậu trường là ai.” Trần Vũ gật đầu.
ở ngoại ô, trong một căn biệt thự.
Trong biệt thự đang diễn ra pháp sự, Đỗ Phong đặt một cái hũ tro cốt trên đó có ảnh của Đỗ Minh.
Hôm nay là đầu thất của cháu trai hắn, sau nửa đêm, pháp sự này được bắt đầu, để tỏ lòng thành kính với người đã khuất.
“Sống cũng là khách qua đường, chết mới là người trở về, cậu Đỗ, thượng lộ bình an.”
Một đạo sĩ mặc áo bào màu vàng rải giấy màu vàng, pháp sự không được tiến hành nữa.
Đạo sĩ áo bào vàng có sắc mặt xấu xí, ánh mắt nham hiểm khiến người ta cảm thấy rất khó chịu.
“Tiểu Minh à, khi bố mẹ con qua đời, họ đã nhờ chú chăm sóc con thật tốt, chú có lỗi với bố mẹ của con, con yên tâm, chú nhất định sẽ báo thù cho con.” Hai mắt Đỗ Phong đỏ ngầu, cúi đầu trước tro cốt của Đỗ Mình.
Truyện Cao Thủ Y Đạo - Trần Vũ (full) : chương 65 đây là hành thi
Cao Thủ Y Đạo - Trần Vũ (full)
-
Cửu Ca
Chương 65 Đây là hành thi
Danh Sách Chương: