Chương 66: Họp báo
“Phong Dương cư sĩ, pháp sự của cháu trai tôi phải làm phiền ngài rồi, đây là chút tấm lòng của tôi.” Đỗ Phong xoay người đưa một tấm thẻ ngân hàng ra.
Pháp sư mặc đạo bào kia tiếp nhận thẻ ngân hàng: “ông Đỗ đừng buồn, sống chết có số, đáng tiếc sư phụ của tôi không ở đây, nếu không thì đã có thể giúp cậu Đỗ mượn xác hoàn hồn.”
“Cư sĩ thật đúng là cao nhân, khó trách cậu Triệu lại tin tưởng cư sĩ như vậy, tôi thay mặt cháu trai của tôi cảm ơn ngài.” Trong lòng Đỗ Phong tràn đầy kính sợ, vị Phong Dương cư sĩ này là cao nhân, vẫn luôn được Triệu Trung tôn sùng là khách quý, nhất định phải tạo mối quan hệ tốt.
“Không biết cư sĩ có cách nào để có thể khiến một người lặng lẽ chết đi hay không?” Đỗ Phong nghiến răng nghiến lợi nói.
“Những việc này đều là chuyện nhỏ, nhưng hiện tại cậu Triệu đang tranh giành một mảnh đất với Bất động sản Thành Ý, huyết hồn của tôi đã chôn ở công trường, chờ một thời gian nữa, sau khi mảnh đất đó đã hoàn toàn biến thành đất âm, tôi sẽ giúp đỡ ông giết chết kẻ thù.”
Phong Dương cười khúc khích.
“Cám ơn cư sĩ trước, đến lúc đó tôi sẽ dâng lên một số tiền lớn.” Đỗ Phong nghiến răng nghiến lợi nói: “Trần Vũ, tao sẽ khiến mày chết không có chỗ chôn.”
“Không hay rồi.” Đột nhiên, sắc mặt Phong Dương cư sĩ thay đổi kịch liệt.
“Chuyện gì xảy ra vậy?” Đỗ Phong có chút kỉnh ngạc.
“Huyết hồn, huyết hồn của tôi đã bị phá rồi! Ai, rốt cuộc là ai làm?” Phong Dương cư sĩ âm độc mà hét lên.
Vài ngày sau, Dược phẩm Thiên Vân.
“Anh Trần, đơn thuốc mà anh đưa đã qua thẩm định, chúng tôi đã lên kế hoạch, vài ngày nữa sẽ thay đổi bao bì đưa ra thị trường.” Trong văn phòng, Tống Mộng Nghiên nói: “Lần này tôi muốn mời một người nổi tiếng để làm người đại diện, quảng cáo cho thuốc mới, tranh thủ một bước tiến lớn.”
“Những chuyện này không cần thiết phải bàn bạc với tôi đâu.” Trần Vũ cười khổ nói.
“Anh là cổ đông lớn nhất của công ty, đồng thời là phó chủ tịch danh dự mới, chúng tôi cần phải bàn bạc những vấn dề này với anh.” Tống
Mộng Nghiên nghiêm túc nói.
“Cô cứ coi tôi là một ông chủ hờ đi.” Trần Vũ xua tay.
“Sếp Tống, ngôi sao Lục Như Tuyết mà chúng ta đã hẹn trước để làm người đại diện sản phẩm sẽ đến buổi họp báo của chúng ta vào hôm nay, nhưng nửa tiếng nữa cuộc họp báo sẽ bắt đầu, mà cô ấy vẫn chưa đến, điện thoại của trợ lý cũng không có aỉ trả lời.” Khi cửa văn phòng mở ra, một nữ trợ lý vội vàng bước vào nói.
“Lập tức liên hệ với công ty mà cô ấy đã ký hợp đồng, buổi họp báo hôm nay không thể trì hoãn được.” Tống Mộng Nghiên kinh ngạc.
“Tôi đã liên lạc, nhưng công ty cũng không liên lạc được với cô ấy, đêm qua cô ấy từ Thịnh Kỉnh chạy đến Phong Lăng, tối qua ở lại khách sạn Tứ Nguyên! sếp Tống, có phải cô ấy đang mắc bệnh ngôi sao hay không?” Trợ lý cũng hỏi một cách lo lắng.
“Không đâu, danh tiếng của Lục Như Tuyết không tệ, cô ấy sẽ không làm những chuyện như vậy, nhất định là có chuyện khác làm chậm trê thời, để tôi suy nghĩ một chút.” Tống Mộng Nghiên nói.
“Hay là cứ trực tiếp đi khách sạn hỏi đi.”
Trần Vũ đứng dậy nói: “Khách sạn Tứ Nguyên cách đây không xa, kịp mà.”
“Được.” Tống Mộng Nghiên đứng lên.
“Buổi họp báo sắp bắt đầu rồi, cô đi trước để ứng phó đi, bên phía khách sạn để tôi đi.” Trần Vũ nói.
Khách sạn Tứ Nguyên, phòng tổng thống ở tầng cao nhất.
Một cô gái có hình tượng và khí chất xuất sắc là Lục Như Tuyết đang ở đây, hiện tại trong phòng cô ấy còn có một nhóm người.
Sắc mặt của những người này không tốt, họ chặn kín cửa phòng, một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi chính là trợ lý của cô ấy – Lưu Tuyết, đang dùng vẻ mặt tươi cười bợ đỡ để giao tiếp gì đó với một người đàn ông.
“Anh trai, rốt cuộc có chuyện gì chúng ta có thể từ từ bàn bạc, nhưng Như Tuyết nhà tôi bây giờ thật sự có việc, anh có thể cho cô âỳ ra ngoài trước được không?”
“Thật trùng hợp, chúng tôi cũng tìm cô ấy có việc.” Người đàn ông mỉm cười: “Tôi là Trần Bác, đại diện cho Dược phẩm Tam Đế, hôm nay tôi đến đây để thảo luận với cô Lục về việc làm đại diện phát ngôn cho một loại thuốc mới của
công ty chúng tôi.”
“Dược phẩm Tam Đế?” Lưu Tuyết sửng sốt: “Thực sự xin lỗi, chúng tôi đã ký hợp đồng làm người đại diện ba năm với Thiên Vân, các anh cũng là một công ty dược phẩm, làm đại diện cho cùng loại hình công ty thì chúng tôi không thể nhận lời được.”
“Ha ha, cô khờ thật hay đang cố ý giả ngu vậy?” Trần Bác cười lạnh nói.
“Tôi không hiểu ý của anh, nhưng hiện tại tôi có việc gấp muốn ra ngoài, nếu các người còn dám ngăn cản tôi, tôi sẽ lập tức báo cảnh sát.” Lục Như Tuyết nhìn thời gian, gần như đã sắp muộn.
Cô ấy luôn có danh tiếng tốt trong giới giải trí, giờ đã ký hợp đồng với Dược phẩm Thiên Vân để quảng cáo cho một loại thuốc nào đó, hôm nay đúng lúc là buổi họp báo, nếu cô ấy không đến được thì chắc chắn mọi chuyện sẽ bị trì hoãn.
“Gọi cảnh sát, ha ha, cô không biết tôi là ai sao?” Trần Bác cười nói.
“Tôi không biết, tôi cũng không quan tâm anh là ai, anh cũng nên hiểu đạo lý chứ.” Lục Như Tuyết cau mày nói.
“Haha, hiểu đạo lý? Các anh em, nói cho cô ta biết cái gì là đạo lý đi.” Trần Bác cười.
Phía sau hắn ta một đám người cười lớn: “Cô không biết sao, ở Phong Lăng, lời của anh Bác chính là đạo lý.”
“Lục Như Tuyết, tôi nói thật cho cô biết, sếp Hứa của Dược phẩm Tam Đế nhờ tôi tới, ai đứng về phía Dược phẩm Thiên Vân đều là đối đầu với chúng tôi.” Trần Bác chậm rãi nói: “Cô dám ký hợp đồng đại diện cho Thiên Vân, không phải là đang làm khó chính mình sao?
“Việc các anh đang làm bị nghi ngờ là có liên quan đến hành vỉ cạnh tranh không lành mạnh, đây là vi phạm pháp luật.” Lục Như Tuyết hiểu rõ.
Những người này sáng sớm xông vào phòng cô ấy, thái độ thì hung hãn, cô ấy còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng bây giờ cô ấy đã hiểu, chuyện này có liên quan đến việc cô ấy làm đại diện cho loại thuốc mới nào đó của Thiên Vân.
“Vỉ phạm pháp luật? Haha, cô thật buồn cười.” Trần Bác cười lớn: “Lục Như Tuyết, nơi khác thì tôi không làm gì được cô, nhưng nếu cô ở Phong Lăng, vậy phải tuân theo quy tắc của chúng tôi.”
“Tin hay không thì tùy, nếu cô dám không nghe lời tôi nói, tôi sẽ khiến cô không thể sống nổi ở Phong Lăng.”
“Vậy tôi chọn cách gọi cảnh sát.” Lục Như Tuyết nhấc điện thoại lên, muốn gọi cảnh sát.
Một người đàn ông cao to bước tới, giật lấy điện thoại di động của cô ấy và đưa cho Trần Bác.
“Gọi cảnh sát? Cô nghĩ nhiều rồi.” Trần Bác cầm điện thoại lên ném thật mạnh xuống đất, bụp một tiếng, điện thoại của Lục Như Tuyết vỡ tan tành thành từng mảnh.
“Chỉ là một diễn viên mà thôi, cô thật sự cho rằng mình là ai? Nếu cò dám không nghe lời, tôi sẽ khiến cô không thể ra khỏi Phong Lăng này.”
“Anh Trần, để tôi khuyên cô ấy, anh đừng tức giận.” Lưu Tuyết nhìn thấy tình hình căng thẳng, lập tức đi đến trước mặt Lục Như Tuyết, thấp giọng nói: “Như Tuyết, tôi biết Trần Bác, hắn ta là một tên côn đồ ở địa phương.”
“Hơn nữa, Dược phẩm Tam Đế có hậu thuẫn vững chắc, ở đây lại không phải là Thịnh Kinh, cho nên chúng ta phải làm theo ý đồ của họ, nếu không thì hôm nay mọi chuyện khó có thể êm xuôi được.”
“Vậy chúng ta cũng không thể hủy hợp đồng, tôi đã đồng ý làm người đại diện cho Dược phẩm Thiên Vân, tòi không tin những người này có thể một tay che trời.” Lục Như Tuyết lạnh lùng liếc nhìn Trần Bác: “Tôi cũng không tin một tên côn đồ có thể hoành hành ngang ngược như vậy.”
“Cô nói cái gì? Cô gọi ai là côn đồ ?” Trần Bác tức giận: “Thằng ba, lập tức cho cô ta biết thế nào là lễ hội đi.”
“Cẩn thận cái miệng khốn kiếp của cô, không phải aỉ cũng mắng được đáu.” Một gã đàn ông cao to tiến lên, vung bàn tay lên định tát Lục Như Tuyết.
Đột nhiên, một bóng người xuất hiện trước mặt người đàn ông cao to, vung tay đấm hắn một cú.
Bịch, thân thể của người đàn ông cao to bay về phía sau ba bốn mét, đầu hắn đập mạnh vào tường rồi ngất đi.
“Ai?” Trần Bác giận dữ, đám người phía sau hắn ta đồng thời tiến lên một bước.
Truyện Cao Thủ Y Đạo - Trần Vũ (full) : chương 66 họp báo
Cao Thủ Y Đạo - Trần Vũ (full)
-
Cửu Ca
Chương 66 Họp báo
Danh Sách Chương: