Chương 67: Ân oán
LÚC này Trần Vũ đã tới, anh không để ý tới những người đứng sau Trần Bác, quay đầu nhìn về phía Lục Như Tuyết nói: “Cô là Lục Như Tuyết.”
“Đúng vậy, anh là ai?” Lục Như Tuyết sửng sốt, đốỉ mặt với những tên côn đồ này, cô ấy nói không sợ thì là nói dối, Trần Vũ đột nhiên xuất hiện cũng khiến cô ấy khiếp sợ.
“Tôi là Trần Vũ, phó chủ tịch của Dược phẩm Thiên Vân, chúng ta đi thôi.” Trần Vũ mỉm cười.
“Chờ đã, mày là aỉ, mày nói đi là đi sao?” Trần Bác tức giận: “Mày không coi tao ra gì sao?”
“Tại sao tôi phải coi anh ra gì chứ?” Trần Vũ liếc nhìn Trần Bác: “Anh phải cảm thấy may mắn vì hôm nay tôi cần nhanh chóng rời đi, nếu không, hôm nay anh chắc chắn phải mất một tầng da fôỉ.”
“Anh Bác, đừng nói nhiều với hắn nữa, đánh chết hắn đi.” Một tên đàn em vung tay lên, nám sáu tên cao to cầm vũ khí hướng về phía Trần Vũ.
Thân hình lóe lên, anh giáng một cái tát
nặng nề đánh bay một nửa hàm răng của tên đàn em kia, sau đó Trần Vũ lại đấm cho hắn một cú, tên đàn em kia phun ra một ngụm máu, hắn nằm trên mặt đất vặn vẹo, cú đấm này của Trần Vũ gần như đã di dời toàn bộ nội tạng của hắn.
Thường thì kẻ nào nói lời cay nghiệt nhất thì sẽ bị đánh đòn nặng nề nhất, câu nói này quả thực rất đúng, Trần Vũ đối mặt với những tên cao to này, thân hình anh di chuyển nhanh chóng trong phòng, bùm bùm bùm mấy tiếng, kèm theo tiếng kêu la thảm thiết, gần như trong nháy mắt đã hạ gục những người này.
Lục Như Tuyết gần như trợn tròn mắt, Trần Vũ đã trở thành anh hùng trong mắt cô ây.
Hạ gục tên đàn em cuối cùng, Trần Vũ xua tay nói: “Cô đi trước đi, ở dưới có xe đến đón, tôi phải tâm sự với tên này.”
“Được rồi, vậy anh cẩn thận!” Lục Như Tuyết lúc này như mới tỉnh táo lại, cô âỳ nhìn đồng hồ, thấy cuộc họp báo sắp bắt đầu trong mười phút nữa, cô ấy nhanh chóng chộp lấy túi xách của mình vội vàng đi ra ngoài.
Sau khi Lục Như Tuyết đi ra ngoài, Trần Vũ trở tay đóng cửa lại, sau đó đỉ đến bên cạnh Trần Bác.
“Mày là ai? Sao dám can thiệp vào chuyện của Trần Bác tao?” Trần Bác cuối cùng cũng phản ứng lại, nhưng không ai trong số những người hắn ta dẫn theo có thể đánh ngoại trừ hắn ta.
“Thật trùng hợp, tôi cũng họ Trần, tôi tên là Trần Vũ.” Trần Vũ nhếch miệng cười.
“Mày chính là Trần Vũ? cổ đông lớn mới của Dược phểm Thiên Vân?” Trần Bác ngạc nhiên liếc nhìn Trần Vũ, sau đó cười lạnh nói: “Đừng trách tao không cảnh báo mày, mày dám chống lại sếp Hứa của Tam Đế, thì sẽ không có kết thúc tốt đẹp đâu.”
“Thật sao?” Trần Vũ cười lạnh một tiếng, đột nhiên, anh tát Trần Bác một cái.
Phụt, Trần Bác phun ra một ngụm máu trộn lẫn với răng, quai hàm suýt chút nữa đã bị Trần Vũ đánh vỡ xương.
“Thằng nhãi này, mày đang muốn tìm đường chết, tao…” Trần Bác xoay người muốn liều mạng với Trần Vũ, nhưng lại bị Trần Vũ tát cho một cái nữa.
Hầu như toàn bộ răng trong miệng đều bị Trần Vũ tát bay, Trần Bác cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
“Bất kể anh là ai, quay về và nói với Hứa Lương Sơn của Dược phẩm Tam Đế, có việc gì thì cứ tìm Trần Vũ tôi đây, nếu dám làm điều gì đó mờ ám sau lưng, tôi sẽ khiến ông ta phải hối hận.” Trần Vũ nói một cách nhẹ nhàng.
“Mày cũng chờ đi, mày sẽ không có kết cục tốt đâu.” Trần Bác nghiến răng nghiến lợi nói.
Vốn Trần Vũ đang chuẩn bị quay người bỏ đỉ, lời nói của Trần Bác lại khiến Trần Vũ tức giận, anh quay lại và đá thật mạnh vào ngực Trần Bác.
Bùm, Trần Vũ bị anh đá văng ra xa, hắn ta thậm chí còn chưa kịp rên rỉ thì đã ngất xỉu.
Trần Vũ nhìn hắn ta một cái, xoay người rời đi.
Vừa đỉ xuống, một ông lão đột nhiên xuất hiện, Trần Vũ cau mày, ánh mắt của ông lão như tỉa chớp, mơ hồ mang theo gió sét, hiển nhiên là tới vì anh.
Hơn nữa tu vi của ông ta chắc chắn không thấp, ít nhất cũng đã đạt đến cấp bậc Võ Chân Cảnh.
Trần Vũ quay người lại, bắt gặp ánh mắt của ông lão, trong mắt hai người đều có tia lửa
bắn ra.
“Người đứng đầu của Thanh Long Xã, Chu Long?” Trần Vũ hỏi.
“Đúng vậy, là tôi đây.” Chu Long khẽ gật đầu, ông ta tiến lên một bước về phía trước, thân hình lóe lên, lúc tiếp đất thân thể đã tiến về phía trước hơn mười trượng, đi mấy bước đã tới chỗ Tran Vũ.
“Ông tới đây là vì bốn thầy trò bị thương của Võ quán Thanh Long đúng không?” Trần Vũ nhìn chằm chằm Chu Long.
“Đương nhiên, cậu tới Võ quán Thanh Long khiêu khích, phá hủy tấm bảng hiệu của tôi, nếu tôi không báo thù được, Chu Long tôi sau này làm sao còn mặt mũi để lăn lộn trong giang hồ?” Chu Long thản nhiên nói.
“Ông nói vậy cũng đúng.” Trần Vũ cười, gật đầu nói: “Vậy ông nói xem, chúng ta nên giải quyết ngay bây giờ, hay là tìm một chỗ đề giải quyết?”
“Nhãi ranh, giọng điệu của cậu cũng rất kiêu ngạo.” Chu Long tức giận.
Dù sao ông ta cũng là cao thủ cảnh giới Võ Chân, thâm niên trong chốn giang hồ cũng không ít, nhưng Trần Vũ đã phá huỷ võ quán
của ông ta, làm bị thương sư đệ và đệ tử của ông ta, bây giờ tận mắt nhìn thấy ông ta, chẳng những không có bất kỳ sự hối hận nào, ngược lại còn không coi ông ta ra gì.
Ông ta giẫm mạnh chân phải của mình xuống đất, bùm một tiếng, một luồng chân khí hình thành từ mũi chân của ông ta, làm nứt sàn dọc đường và tấn công về phía Trần Vũ.
Cao thủ Võ Chân có thể phóng thích chân khí, ngưng khí làm người bị thương, chân khí từ mũi chân Chu Long có thể làm nứt sàn, uy lực rất mạnh.
Tất nhiên, Trần Vũ sẽ không tỏ ra yếu thế, anh cũng đè một chân xuống đất và phản đòn bằng chân khí.
Răng rắc… Sàn nhà giữa hai người bay loạn lên, luồng chân khí mạnh mẽ khiến cả hai bất giác lùi lại vài bước.
Sắc mặt Chu Long thay đổi khỉ nhìn về phía Trần Vũ, ông ta đã tu luyện mấy chục năm, bằng tư chất tốt và sự nỗ lực mới có thể đột phá đến Huyền Võ Chân Cảnh, muốn tiến thêm một bước thì cực kỳ khó khăn, nhưng Trần Vũ lại chưa đến ba mươi tuổi mà cũng đã là một cao thủ Võ Chân Cảnh.
Điều này đòi hỏi bao nhiêu tài năng và tài
nguyên khủng khiếp chứ? Chu Long đột nhiên cảm thấy ‘cục ân oán’ mà ông ta bày ra ở quán trà Huyền Vũ có vẻ hơi qua loa.
“Cậu rất giỏi, nhưng tôi nhất định phải báo mối thù sỉ nhục võ quán của mình, Trần Vũ, tối nay tôi sẽ bày ‘cục ân oán’ ở quán trà Huyền Vũ, do chủ quán trà – Lý Huyền Linh, cùng ba người trong số Thập Tam Thái Bảo làm chứng, ân oán giữa cậu và tòi sẽ giải quyết trong một rân.” Chu Long trầm giọng nói.
“Ông cứ yên tâm đì, buổi tối tôi sẽ đến đúng gỉờ.” Trần Vũ nhẹ nhàng nói một cậu rồi quay người rời đi.
“Được, tôi đợi cậu.” Chu Long gật đầu, ông ta xoay người, đỉ một bước đã ra xa vài trượng, trong chốc lát liền biến mất không thấy tăm hơi.
Nhìn thấy Chu Long biến mất, sắc mặt Trần Vũ tối sầm.
Quán trà Huyền Vũ, một thế lực có uy tín cao trên giang hồ, sự tồn tại đặc thù, mục đích chủ yếu để giải quyết một số ân oán trên giang hồ, cục ân oán được thành lập để giải quyết những ân oán trong một lần, bất kể kết quả ra sao, sống chết thế nào, người thân và bạn bè đều không được phép khơi dậy quá khứ.
“Trần Vũ, ông nội của tôi muốn anh tới đây
một chút.” Ngay lúc Trần Vũ đang trầm tư, Lâm Thanh Nguyệt gọi điện thoại đến.
Viện dưỡng lão, một tòa nhà độc nhất.
Ông cụ Lâm có tâm trạng rất tốt, mỗi người già trong viện dưỡng lão đều có một mảnh đất, ông đang trồng ớt trên đất của mình.
Nhìn thấy Trần Vũ đi tới, ông cụ Lâm buông xuống việc đang làm, bước ra ngoài, cười ha ha nói: “Tiểu Trần, cậu tới rồi.”
“Tỉnh thần của ông Lâm tốt quá.” Trần Vũ cười nói.
“Nhờ tài châm cứu và thuốc của cậu, nếu không tôi sẽ không thể sống sót đến bây giờ?” Ông cụ Lâm rửa sạch tay, ngồi xuống: “Tiểu Trần, tôỉ nghe nói cậu có hiềm khích với Thanh Long Xã đúng không?”
“Ông Lâm cũng biết rồi sao?” Trần Vũ mỉm cười nói.
“Biết một chút, tôi cũng biết về Thanh Long Xã, người đứng đầu Chu Long đã là một cao thủ Võ Chân Cảnh, vô cùng mạnh mẽ.” ông cụ Lâm gật đầu: “Cậu nghĩ gì về Thanh Long Xã?”
“Theo lý thì Thanh Long Xã không nên can thiệp vào một số vấn đề, nhưng họ đã làm vậy, hơn nữa để ngăn chặn tin tức bị lộ ra, họ có thể
tùy ý làm người khác bị thương, ngoài ra, họ còn giúp cháu trai của Đỗ Phong cưỡng ép một cô gái vô tội, đe dọa người khác, đây là bao che tội ác và phải bị trừnq phạt.” Trần Vũ nói.
Truyện Cao Thủ Y Đạo - Trần Vũ (full) : chương 67 ân oán
Cao Thủ Y Đạo - Trần Vũ (full)
-
Cửu Ca
Chương 67 Ân oán
Danh Sách Chương: