"Cơ sở trồng trọt sản phẩm mới? Năm anh em các người lấy danh nghĩa này chiếm đất của người khác để trồng dược liệu cho mình, các người không biết xấu hổ sao? Lý Hưng, tôi khuyên cậu một cậu, người đang làm trời đang nhìn, đừng có quá đáng." Trần Văn Trọng tức giận nói.
"Ông Trần, tôi đã nể mặt rồi mà ông còn không biết tốt xấu sao?" Lý Hưng nhếch miệng cười: "Ông có tin tôi còn có thể san băng cái ổ chó mà ông đang ở, rồi đánh gãy luôn cánh tay còn lại của ông hay không."
"Cậu, các cậu còn biết luật pháp là gì hay không?" Trần Văn Trọng tức giận đến run cả tay, ở nông thôn người ta bắt nạt cô nhi quả phụ, mấy năm gần đây, khi con trai ông ấy mất liên lạc, những người này thường xuyên bắt nạt ông ấy.
"Luật pháp? Ha ha, ông ở đây nói luật pháp với tôi sao? Năm anh em chúng tôi chính là luật pháp." Lý Hưng cười lớn: "Thăng hai thăng ba, cho lão già này biết chút màu sắc đi."
“Được” Các anh em đẳng sau Lý Hưng bước tới định ra tay.
“Mày là người đánh gãy tay của bố tao à?” Trần Vũ vốn đang im lặng lúc này lên tiếng.
Vì anh mất tích mấy năm nay, nên bố anh trở thành người góa bụa, bị bọn côn đồ trong làng áp bức, ngay cả bác cả của anh, anh trai của bố anh cũng giúp đỡ cho người ngoài.
Trần Vũ rất tự trách, nếu không phải anh mâu thuẫn gay gắt với bố như vậy, bố anh đã không phải khổ sở như thế này, cũng sẽ không rơi vào hoàn cảnh nhà tổ bị người ta san bằng để xây nhà kho.
"Đúng vậy, là tao đã làm, mày là Trần Vũ phải không?" Lý Hưng sửng sốt, sau đó hản nhận ra Trần Vũ.
"Tao là Trần Vũ, mày xác định mày là người đánh gãy tay của bố tao?" Trần Vũ ngẩng đầu, hai mắt đỏ đậm.
"Ha ha, đúng là Trân Vũ sao, mày đã hủy hoại hết tài sản của bố mày rồi đi ra ngoài ăn chơi đàng điếm, bây giờ lại biết thương bố mình sao? Tốt nhất là mày nên thuyết phục bố mày đồng ý ký tên đi, nếu không tao sẽ xử luôn cả mày." Lý Hưng cười lạnh nói.
"Khụ khụ, Trần Vũ, có chuyện gì từ từ nói, chúng ta đều là đồng hương, buông tao ra, cứu với, cứu với!" Lý Hưng bị Trần Vũ bóp đến gần như ngạt thở, hản đột nhiên cảm thấy Trần Vũ thực sự dám giết mình.