Trần Vũ siết chặt tay phải, tăng thêm sức mạnh.
Lý Hưng lập tức trợn mắt, liều mạng giấy giụa tứ chi, nếu Trần Vũ không buông ra, hắn thật sự sẽ bị Trần Vũ bóp chết.
Cho đến khi tên này thật sự sắp chết, Trần Vũ mới ném Lý Hưng xuống đất, anh lạnh lùng nói: "Những năm tao không ở đây, bọn mày đã làm những gì với bố tao, nói.
Lý Hưng nằm trên mặt đất, trợn trắng mắt, co giật một lúc lâu mới định thần lại, hắn nằm trên mặt đất ho. khan kịch liệt, sau đó hoảng sợ mà nhìn Trần Vũ.
"Trần Vũ, tao, tao chỉ chiếm một ít đất đai trong nhà này, nhưng phần lớn đất đai đều bị gia đình bác cả của mày chiếm, tao thừa nhận là tao đã đánh gãy cánh tay. của ông ta, nhưng việc này đều là do bác cả của mày ra lệnh, cả ngôi nhà của mày cũng là do bác cả mày phá bỏ và biến nó thành một nhà kho.”
Lúc này Lý Hưng mới hít được một hơi, không đợi Trần Vũ ép hỏi, hắn đã mồm năm miệng mười mà nói ra một cách chỉ tiết.
"Được, tốt lắm, Trần Sơn, ông là anh trai của bố tôi, hai anh em không biết đoàn kết với nhau, ngược lại liên kết với người ngoài để ức hiếp bố tôi, ông được lắm, ông gan đấy." Trần Vũ tức giận cười lớn.
"Trần Vũ, tao sẽ không chiếm đất, tao cũng sẽ trả lại mảnh đất mà tao đã chiếm của mày, chuyện này tới đây bỏ qua được không?" Lý Hưng run rẩy.
"Bỏ qua?" Trần Vũ cười lạnh, anh đi tới trước mặt thằng ba đang hôn mê bất tỉnh, đột nhiên giãm lên cánh tay của hắn ta.