Tại văn phòng chính quyền huyện Hoành Dương thành phố Giang Nam, Đường Hán ngồi đối diện với giám đốc văn phòng Vương Cường, trên bàn của Vương Cường có một tờ giấy nợ trị giá 60 vạn.
Đường Hán nói với Vương Cường: "Giám đốc Vương, ngài xem khi nào ngài có thể trả lại số tiền này cho tôi. Hiện tại nhà hàng của tôi đang rất cần số tiền này."
Vương Cường cầm giấy nợ lên xem xét rồi nói: "Tiểu Đường à, tôi biết cậu cần số nợ này, tôi cũng rất sốt ruột nhưng mà bây giờ bên tài vụ không có tiền, tôi cũng không còn cách nào khác. Cậu cứ tiếp tục chờ đi, chờ phòng tài vụ báo có tiền rồi tôi sẽ chạy đến giao cho các cậu ngay.”
Đường Hán nhìn ra rõ ràng Vương Cường đang trả lời có lệ với mình, anh lại hỏi tiếp: "Mấy vấn đề tài chính này do ai phụ trách vậy?"
"Phó huyện trưởng Đổng Kiến Bân." Vương Cường nói.
“Tôi sẽ đi tìm Đổng huyện trưởng*” Đường Hán nói. (hình như nam9 cố ý kêu vậy để nâng người kia lên)
"Được, nếu lãnh đạo chấp thuận, phòng tài vụ nhất định sẽ ưu tiên phân bổ kinh phí cho nhà hàng của các cậu." Vương Cường nói.
Nhìn thấy Đường Hán đi ra cửa, Vương Cường cười lạnh lộ vẻ khinh thường: "Ngu ngốc, lãnh đạo làm gì thừa thời gian quan tâm đến chuyện của cậu chứ, nói không chừng đến gặp mặt cậu còn chưa gặp được đâu."
Hắn ta cầm điện thoại di động trên bàn lên bấm số của Chu béo: "Này em họ, tên nhóc họ Đường kia đến rồi, em đừng lo, nó không lấy được một xu nào của anh đâu."
Đường Hán đã đi tới cửa phòng làm việc của Phó huyện trưởng, phòng này để cửa mở, theo bố trí thông thường thì phần lớn phòng lãnh đạo đều là phòng kép, gian ngoài là chỗ làm việc của thư ký, phòng lãnh đạo nằm bên trong.
"Anh tìm ai?" Một thanh niên đeo kính trông cực kì lịch sự có vẻ là thư ký lên tiếng hỏi.
“Xét theo tướng mạo thì Đổng huyện trưởng có số làm quan vô cùng tốt. Mũi thẳng thì cực kỳ giàu có. Lẽ ra chức vụ của Đổng huyện trưởng không nên dừng lại ở đây, thế nhưng tại sao đến bây giờ anh vẫn không thể tiến thêm chút nào nữa?"