Đường Hán vừa nói xong câu này thì hơi dừng lại một chút, anh nhìn thấy quả nhiên Đổng Kiến Bân đã khẩn trương, rõ ràng hắn đang đợi xem anh sẽ nói gì kế tiếp. Dù thế nào thì người làm quan chức nào cũng lo lắng cho con đường sự nghiệp mình, lo xem mình có thể kiếm về bao nhiêu tiền.
Đường Hán tiếp tục nói: "Cái này là bởi vì Đổng huyện trưởng đang gặp phải tiểu nhân chặn đường mang đến xui xẻo.
Thấy Đường Hán không nói gì nữa, Đổng Kiến Bân hỏi: "Sao vậy, cậu tới đây chỉ để nói cho tôi biết chuyện này thôi sao?"
"Không, tôi tới đây để thương lượng với Đổng huyện trưởng một chuyện." Đường Hán nói.
"Ồ? Cậu có gì để thương lượng với tôi?" Đổng Kiến Bân hỏi.
Hắn không nhìn ra mục đích của Đường Hán, nếu không phải Đường Hán trực tiếp chỉ ra sự nghiệp của hắn đang gặp rắc rối, Đổng Kiến Bân đã sớm yêu cầu thư ký đuổi anh đi.
Đường Hán lấy một tấm bùa ra rồi nói: “Nhà tôi nhiều đời làm thầy phong thủy tướng số, đây là lá bùa may mắn tổ truyền của nhà tôi, chỉ cân Đổng huyện trưởng mang theo nó bên người, chắc chắn trong vòng ba ngày anh sẽ giải quyết được khốn cảnh hiện tại, hơn nữa con đường sự nghiệp sau này cũng sẽ suôn sẻ tiến bước."
Truyện được cập nhật nhanh nhất tại metruyenhot.vn nhé cả nhà. Các website khác có thì là copy truyện nên sẽ bị thiếu không đầy đủ nội dung đâu.Các bạn vào google gõ metruyenhot.vn để vào đọc truyện nhé
Đổng Kiến Bân thoáng sửng sốt, sau đó nói: "Nói nhảm, tôi là cán bộ nhà nước làm sao có thể tin mấy chuyện mê tín dị đoan như vậy được chứ?”
Đường Hán thầm cười lạnh, nếu không tin chuyện dị đoan thì hắn đã sớm đuổi tôi ra ngoài rồi, chỉ sợ cái hắn không tin chỉ là con người của tôi mà thôi.
Quả thực, Đổng Kiến Bân không dám tin tưởng Đường Hán, nếu Đường Hán là người do đối thủ phái tới chắc chắn hắn sẽ gặp rắc rối. Chỉ là lá bùa không có tác dụng thì không sao, nếu để chuyện này truyền ra ngoài rồi hắn sẽ bị biến thành trò cười mới là chuyện lớn.
Đường Hán đứng dậy đi đến bàn làm việc của Đổng Kiến Bân, lấy giấy nợ ra đặt trước mặt hắn rồi nói:
“Thật không dám giấu, tôi là ông chủ của nhà hàng cung đình Lí thị, hiện tại khu của mình nợ tôi 60 vạn tệ, có lẽ Đổng huyện trưởng cũng biết việc đòi nợ khó đến mức nào.
"Đây là Triệu Đại Thành tiên sinh đúng không?" Đường Hán hỏi.