Hiện tại Đường Hán chủ động đề nghị gọi là bác sĩ Đường, đây là cách tốt nhất, vừa cung kính vừa không lưu lại dấu vết gì.
Đổng Kiến Bân lấy lá bùa ra nói: "Bác sĩ Đường, cậu nghĩ tôi còn cần tiếp tục mang nó theo không?"
Đường Hán nói: "Không cần, giao dịch của chúng ta đã hoàn thành, nó cũng đã phát huy tác dụng, bây giờ cũng giống. như giấy vụn thôi, cứ ném đi đi.”
Đổng Kiến Bân cảm thấy gương mặt nóng lên vì xấu hổ.
Lúc trước Đường Hán cùng với hắn hứa hẹn, Đường Hán sẽ giúp hắn thăng chức và hắn sẽ giúp Đường Hán lấy lại được khoản nợ. Mặc dù bây giờ giao dịch đã hoàn thành. Nhưng nhìn như thế nào thì vẫn thấy là hắn đang được hời lớn. Bởi vì số tiền sáu mươi vạn kia vốn là tiền thiếu người ta, số tiền này cũng kém xa với cái ghế ngồi huyện trưởng.
"Bác sĩ Đường, cậu còn cần tôi làm gì nữa không? Chỉ cần cậu cần thì tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức mà làm.”
Đường Hán nói: “Con người tôi trước đây luôn nói một là một, hai là hai. Giao dịch chính là giao dịch. Hiện tại huyện trưởng đã được thăng chức theo ý muốn, tôi cũng đã đòi được lại tiền. Hai chúng ta sòng phẳng, tôi sẽ không đòi hỏi nhiều hơn đâu.”
Đổng Kiến Bân ở trong quan trường lăn lộn đã nhiều năm như vậy, hẳn làm sao có thể không nghe ra được ý tứ của Đường Hán. Đó chính là giao dịch lần trước đã kết thúc, nếu lại muốn tìm Đường Hán thì lại là một chuyện khác.
Đường Hán thật sự không có gì cần hản, nhưng hẳn lại thật sự đang có chuyện cần cầu Đường Hán. Mặc dù hắn đã ng ¡ trí huyện trưởng, nhưng cũng không biết sau này sẽ xảy ra chuyện gì, hắn rất cần một cao nhân như Đường Hán chỉ điểm.
Đường Hán nói: "Trong vòng ba năm, tôi sẽ giúp anh tiến thêm một bước, thậm chí là mấy bước. Nhưng trong khoảng thời gian này, nếu như tôi có việc nhờ thì anh phải tận lực hỗ trợi"