Đổng Kiến Bân trầm mặc không đáp. Điều kiện do Đường Hán ném ra rất hấp dẫn, quan viên cấp bậc của bọn họ khó có thể thăng tiến thêm nữa. Nếu như trong ba năm lại có thể thăng chức, vậy thì đúng là kỳ tích!
Nhưng điều kiện của Đường Hán cũng khiến hắn do dự, nếu yêu cầu của Đường Hán đưa ra là để cho hẳn vì việc tư mà làm trái pháp luật, thậm chí là phạm tội thì làm sao bây giờ? Hắn nên đồng ý hay là không đồng ý đây?
Qua hai lần tiếp xúc, hắn có thể nhìn ra được Đường Hán tuyệt đối không phải là người dễ nói chuyện. Nếu không đồng ý, hậu quả sợ rằng hẳn sẽ không gánh nổi.
Đường Hán nhìn được Đổng Kiến Bân đang băn khoăn, đối với những người có nguyên tắc như này Đường Đán vẫn vô cùng kính nể. Nếu đổi thành một người vì quan chức mà không từ thủ đoạn khác thì thậm chí đã có thể đem vợ đổi đi mà đồng ý từ lâu rì
“Anh yên tâm, tôi sẽ không đưa ra yêu cầu gì khiến anh khó xử đâu, càng không để anh phải ăn hối lộ hay làm trái pháp luật gì. Những yêu cầu mà tôi đưa ra chắc chăn đều sẽ nằm trong phạm vi của pháp luật và đạo đức."
Thấy Đổng Kiến Bân có chút vẫn không tin tưởng, Đường Hán lại nói:
“Không cần nghi ngờ, tôi sẽ chỉ yêu cầu anh giúp tôi những gì tôi xứng đáng có được và bảo vệ quyền lợi của tôi thôi. Nói một cách đơn giản, đó là để cho anh sử dụng sức mạnh trong tay để cho tôi một đãi ngộ công bằng mà thôi. "
Nghe xong lời này thì Đổng Kiến Bân đứng dậy nói: “Thành giao, chuyện này thì tôi có thể làm được."
Đường Hán từ trong túi lấy ra một lá bùa ngọc, nói: "Anh cầm cái này đi, tôi đã làm phép trong đó, có thể đảm bảo con đường làm quan của anh.”
Đổng Kiến Bân vội vàng cầm lấy lá bùa ngọc, nâng niu trong tay như bảo bối.
Đường Hán lại nói thêm: “Tuy nhiên anh phải nhớ kỹ, cái này trợ giúp anh về tài nhưng anh tuyệt đối không được tham tiên, nếu không thì đến lúc đó sẽ không có ai cứu được anh đâu.”
Đổng Kiến Bân võ vỗ ngực nói: “Bác sĩ Đường yên tâm đi, điều này tôi hiểu rõ, những chuyện như tham ô, hối lộ thì tôi tuyệt đối sẽ không làm!”
Đổng Kiến Bân xác thực đúng như lời hẳn nói, mấy năm nay hắn cực kỳ thanh liên, thật sự là một quan viên tốt. Nếu không thì vừa rồi hắn cũng đã không phải đản đo với điều kiện của Đường Hán rồi, hẳn thật sự không làm được chuyện sai trái.
Sau khi bàn bạc xong, Đường Hán đứng dậy rời đi, Đổng Kiến Bân tiếp tục tiễn Đường Hán ra đến tận cửa.
Vương Cường vốn đang lén lút nhìn chằm chằm bên này. thấy vậy thì liền giật mình, không ngờ Đổng Kiến Bân – người đứng đầu trong một vùng lại hạ mình coi trọng Đường Hán như vậy, chẳng những đưa tiễn ra tận cửa mà thái độ còn cực kì cung kính.
Không phải do không được truyền thừa đầy đủ, mà là do tu vi hiện tại của anh không đủ, muốn xem phong thủy thật sự thì phải sử dụng la bàn mới được.