Truyện Lord of the Mysteries - Truyện chữ : chương 16 - chó bắt chuột

Trang chủ
Spoil
Lord of the Mysteries - Truyện chữ
Chương 16 - Chó Bắt Chuột
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Phù, cuối cùng đã qua được cửa ải Người Thông Linh rồi…

Klein thở ra một hơi. Anh từ từ quay người lại, tận hưởng làn gió mát lành và sự yên tĩnh của màn đêm trong khi bước đến cổng khu chung cư.

Anh móc ra chìa khóa, cắm vào ổ, nhẹ nhàng vặn, khiến cánh cửa đen pha đỏ mở ra cùng tiếng kẽo kẹt.

Khi đặt chân lên cầu thang không người và hít thở không khí buốt giá, Klein bỗng có cảm nhận kỳ diệu như cuộc đời có nhiều hơn mấy tiếng đồng hồ so với người khác. Điều không thể giải thích được ấy làm bước chân anh cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.

Kẹt.

Trong tâm thái đó, anh mở cửa phòng. Còn chưa kịp bước vào, anh đã thấy một bóng người đang lặng lẽ ngồi trước bàn làm việc. Thân ảnh này có mái tóc đen ánh sắc đỏ, đôi mắt nâu sáng ngời, gương mặt thanh tú. Đúng vậy, đó chính là Melissa Moretti!

"Klein, anh đi đâu vậy?" Lông mày Melissa giãn ra. Cô tò mò hỏi.

Không đợi Klein trả lời, cô đã tiếp tục. "Em vừa đến phòng tắm thì không thấy anh ở nhà.”

Dường như cô muốn biết rõ ràng mọi thứ về tiền căn hậu quả của vấn đề và nó cần được nói một cách đúng trật tự.

Với kinh nghiệm phong phú trong việc lừa dối gia trưởng, ý nghĩ xoay mòng trong đầu, Klein nở nụ cười gượng và nói không chút hoang mang.

“Nãy anh tỉnh lại thì không ngủ được nữa, nghĩ cứ lãng phí thời gian như vậy thì chi bằng đi rèn luyện một tý, bèn ra ngoài chạy vài vòng. Em xem, người anh đầy mồ hôi này.”

Anh cởi áo khoác, nửa xoay người, chỉ vào phần lưng.

Melissa đứng lên, hờ hững nhìn qua. Cô cân nhắc một lúc trước khi nói.

“Klein, thật ra anh không cần, không cần phải quá căng thẳng đâu. Anh nhất định có thể đỗ buổi phỏng vấn vào Đại học Tingen mà. Ngay cả khi anh không thể, ừm — ý em là nếu — anh vẫn có thể tìm được những chỗ tốt hơn. "

Anh thậm chí còn chưa nghĩ gì về chuyện phỏng vấn… Klein gật đầu. "Anh hiểu."

Anh không đề cập đến ‘offer’ mình đã nhận được vì chưa nghĩ kỹ xem có nên đi hay không.

Melissa nhìn chằm chằm anh một lúc lâu. Cô bỗng xoay người, chạy lon ton vào phòng trong, lấy ra một món đồ hình con rùa được ghép từ bánh răng, sắt gỉ, lò xò xoắn và dây cót.

Cô siết nhanh dây cót rồi đặt nó lên bàn.

Tạch tạch tạch.

Cộp cộp cộp.

"Con rùa đen" vừa đi vừa nhảy rất nhịp nhàng, khiến người ta bất giác dời sự chú ý vào nó.

"Mỗi lần thấy buồn phiền thì em đều nhìn nó cử động, như vậy sẽ cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Dạo này em thường xuyên làm như vậy. Nó rất hữu hiệu đó! Klein, anh hãy thử một lần đi!” Melissa nói lời mời với đôi mắt sáng ngời.

Klein không từ chối thiện chí của em gái mình. Anh đến gần 'con rùa', đợi nó dừng lại rồi mới cười và nói.

“Sự đơn giản và đều đặn quả thực có thể giúp người ta thư giãn.”

Không chờ Melissa đáp lời, anh chỉ vào ‘con rùa’ và tùy ý hỏi.

"Em tự làm cái này à? Làm lúc nào vậy? Sao anh không biết nhỉ?"

"Em đã tận dụng vật liệu thừa ở trường học và những thứ nhặt trên đường để làm đấy. Hai hôm trước mới xong.” Vẻ mặt Melissa vẫn như thường, chỉ có khóe miệng nhếch lên vài phần.

“Rất ấn tượng.” Klein cất lời khen từ tận đáy lòng.

Là một tên nhóc có kỹ năng lắp ráp cơ giới kém, anh đã từng phải vật lộn với chiếc xe đồ chơi bốn bánh vào lúc nhỏ.

Với cái cằm hơi nâng lên và đôi mắt hơi cong, Melissa đáp bằng giọng bình thản. "Tàm tạm thôi.”

"Khiêm tốn quá mức là một đức tính xấu." Klein cười nhẹ. "Đây là một con rùa hả?"

Không khí trong phòng bỗng đọng lại và trầm xuống. Giọng nói của Melissa xa xăm hệt như lớp lụa đỏ rực.

“Đó là một con rối.”

Con rối…

...Klein nở nụ cười ngượng nghịu, cố giải thích một cách gượng gạo. "Vấn đề nằm ở vật liệu, chúng còn quá thô sơ."

Anh chuyển chủ đề ngay sau đó. "Sao em lại đi phòng tắm vào lúc nửa đêm? Ở đây không có nhà vệ sinh sao? Bình thường em vẫn hay ngủ say đến sáng mới dậy mà?”

Melissa sửng sốt trong giây lát.

Đúng lúc định mở miệng giải thích thì vùng dạ dày của cô vang lên những âm thanh tiêu hóa ùng ực rất dữ dội.

"Em… Em đi ngủ tiếp đây!"

Bang! Cô tóm lấy "con rối" giống rùa của mình rồi chạy về phòng trong, đóng cửa lại.

...Bữa tối hôm qua ngon quá nên em ấy đã ăn quá nhiều, khiến dạ dày mắc phải chứng khó tiêu hóa… Klein cười lắc đầu, chậm rãi đi về phía bàn làm việc. Khi mặt trăng đỏ thẫm ló dạng sau những đám mây đen, anh im lặng ngồi xuống ghế, bình tĩnh cân nhắc lời mời của Dunn Smith.

Trở thành một nhân viên văn phòng của đội Kẻ Gác Đêm có những nhược điểm rõ ràng.

Mình là một kẻ xuyên không, một Kẻ Khờ khởi xướng cuộc tụ họp bí ẩn. Với không ít bí mật trên người như thế, thường xuyên lượn lờ trước mắt đội ngũ chuyên xử lý sự kiện siêu nhiên của Giáo Hội Nữ Thần Đêm Đen thì khá liều.

Chỉ cần gia nhập với nhóm Dunn Smith, mình chắc chắn sẽ đặt mục tiêu trở thành Kẻ Phi Phàm và dùng nó để che đậy những lợi ích thu được từ ‘tụ họp’. Mà trở thành một thành viên chính thức sẽ bị hạn chế tự do, giống như việc nhân viên văn phòng muốn rời khỏi Tingen cũng cần trình báo trước, không thể muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì thì làm được, sẽ bỏ lỡ rất nhiều cơ hội.

Kẻ Gác Đêm là một tổ chức nghiêm ngặt. Một khi nhiệm vụ được giao, mình chỉ có thể chờ đợi sự sắp xếp và tuân theo mệnh lệnh chứ không thể từ chối.

Kẻ Phi Phàm có nguy cơ mất khống chế.

...

Klein liệt kê tất cả những nhược điểm ra từng cái một, rồi mới chuyển sang xem xét những điểm cần thiết và lợi ích trong đó.

Những gì gặp được trong ‘nghi lễ đổi vận’ cho thấy mình không phải một trong 80% người may mắn mà Dunn Smith nhắc đến. Sau này, bản thân chắc chắn sẽ gặp phải những sự kiện kỳ quặc khác. Nguy cơ tràn ngập. Chỉ khi trở thành Kẻ Phi Phàm hoặc gia nhập Kẻ Gác Đêm thì mình mới có năng lực chống cự.

Muốn trở thành Kẻ Phi Phàm thì không thể chỉ dựa vào cuộc ‘tụ họp’ được. Phương pháp phối chế ma dược không phải là vấn đề lớn, nhưng vật liệu tương ứng phải tìm ở đâu, thu hoạch thế nào, điều chế ra sao và thường thức về cách rèn luyện thường ngày của Kẻ Phi Phàm là gì nữa. Chính mình đang phải đối mặt với những trở ngại nghiêm trọng, không thể chuyện nào cũng hỏi ‘Chính Nghĩa’ và ‘Người Treo Ngược’ hay vật gì cũng tìm họ để trao đổi được. Điều này không chỉ làm tổn hại đến hình tượng Kẻ Khờ mà còn làm cho đối phương hoài nghi. Hơn nữa cũng không có đủ thời gian để trao đổi về những vấn đề nhỏ nhặt như vậy. Đồng thời, bản thân mình cũng không lấy ra được thứ gì khiến họ cảm thấy hứng thú.

Ngoài ra, thường xuyên giao dịch vật chất sẽ để lại dấu vết về thân phận ở thế giới thực. Đến lúc đó, ‘tranh chấp online’ chuyển thành ‘xung đột offline’ thì rắc rối to.

Nếu tham gia Kẻ Gác Đêm, mình chắc chắn có thể tiếp xúc với các tri thức thường thức về thế giới thần bí cùng các kênh liên quan, tích lũy đủ các mối quan hệ tương ứng và sử dụng nó làm đòn bẩy. Như vậy mới có thể cạy ra lợi ích lớn nhất từ ‘tụ họp’, từ Chính Nghĩa cùng ‘Người Treo Ngược’. Những lợi ích ấy sẽ giúp tăng trạng thái trong hiện thực của mình lên, thu hoạch được nhiều tài nguyên hơn, tạo thành một chu trình tốt đẹp.

Đương nhiên, mình cũng có thể đi tìm và gia nhập những loại tổ chức bị các Giáo Hội Lớn đàn áp, chẳng hạn như Hội Luyện Kim Tâm Lý trong miệng Dunn. Song thành viên của họ cũng sẽ mất đi tự do. Thậm chí lúc nào cũng phải lo lắng hãi hùng. Quan trọng hơn là mình không biết đi đâu tìm họ cả. Cho dù moi ra tình báo tương ứng từ Người Treo Ngược đi chăng nữa, tùy tiện tiếp xúc cũng có thể gây đến nguy hiểm tính mạng.

Trở thành một nhân viên văn phòng còn có cơ hội giảm xóc và rời khỏi.

Tiểu ẩn ẩn vu dã, trung ẩn ẩn vu thị, đại ẩn ẩn vu triều[note16048]. Thân phận Kẻ Gác Đêm có thể là một vỏ bọc tốt hơn.

Về sau, khi mình trở thành cấp cao trong tòa án thì ai có thể ngờ rằng mình là một kẻ dị giáo, là người lãnh đạo phía sau một tổ chức bí mật chứ?

...

Những tia nắng ban mai chiếu rọi, màu đỏ thẫm biến mất. Ngắm nhìn ánh sáng vàng trên bầu trời, Klein hạ quyết tâm.

Anh sẽ tìm Dunn Smith ngay trong ngày hôm nay và trở thành một nhân viên văn phòng của Kẻ Gác Đêm!

“Anh không ngủ sao?” Lúc này, Melissa lại rời giường. Cô đẩy cửa ra, ngạc nhiên nhìn anh trai mình đang duỗi người một cách mất hình tượng.

"Anh nghĩ một số điều." Klein mỉm cười, cả người cảm thấy nhẹ nhõm.

Melissa suy nghĩ một lúc rồi nói.

"Nếu gặp phải chuyện khó giải quyết, em sẽ liệt kê tất cả các mặt tốt và xấu vào hai cột. Sau khi so sánh chúng, em sẽ biết được mình nên làm gì tiếp theo.”

"Đó là một thói quen tốt. Anh cũng đã làm vậy." Klein cười đáp.

Vẻ mặt của Melissa giãn ra. Cô không nói thêm nữa mà cầm một tờ giấy lớn ố vàng cùng đồ rửa mặt đi tới phòng tắm chung.

Sau khi ăn sáng xong, em gái đã rời đi, Klein cũng không vội vã ra ngoài mà đánh một giấc ngủ bù với tâm trạng thoải mái. Bởi anh biết, hầu hết các quán rượu đều đóng cửa vào buổi sáng.

Vào lúc hai giờ chiều, anh dùng bàn chải cùng khăn tay vuốt phẳng nếp nhăn trên mũ dạ và lau sạch các vết bẩn để nó lấy lại sự sạch sẽ.

Sau đó, anh ấy mặc một bộ quần áo chính thức ra ngoài, giống như đang đi tham gia phỏng vấn.

Do phố Besik hơi xa, Klein sợ rằng mình sẽ bỏ lỡ "giờ làm việc" của Kẻ Gác Đêm, nên anh không đi bộ đến đó mà tới đầu phố Thiết Thập Tự chờ một chiếc xe ngựa công cộng.

Ở Vương quốc Rune, xe ngựa công cộng được chia làm hai loại, theo tuyến không cố định và cố định. Cái trước là xe do hai con ngựa kéo, tính cả phần đỉnh buồng xe thì có thể ngồi được khoảng 20 người. Loại xe này chỉ có một tuyến đường chung chung chứ không có trạm dừng cụ thể. Nó hoạt động linh hoạt, có thể gọi xe dừng lại ở bất cứ đâu, trừ phi đầy khách.

Loại sau do Công ty Xe Ngựa Tuyến Cố Định vận hành. Đầu tiên, một thiết bị tương tự đường ray sẽ được đặt trên các con phố chính. Những con ngựa sẽ di chuyển bên trong làn đường này trong khi bánh xe chuyển động trên ray. Nó thoải mái hơn và tiết kiệm sức lực hơn nên có thể kéo được cả một cỗ xe hai tầng, đủ cho năm mươi hành khách cùng ngồi. Vấn đề duy nhất là tuyến đường này cố định, trạm dừng cố định nên có nhiều chỗ không đi được, khá là cứng nhắc. 

Chừng mười phút đồng hồ sau, tiếng bánh xe va chạm với đường ray từ nhỏ biến thành to. Một cỗ xe ngựa hai tầng dừng trước trạm chờ ở phố Thiết Thập Tự.

"Đến phố Besik." Klein nói với người lái xe.

“Anh phải chuyển tuyến ở phố Champagne. Có điều khi đến đó rồi thì chỉ cần đi bộ chừng mười phút là sẽ tới phố Besik.” Lái xe giải thích về tuyến đường cho Klein.

“Vậy đi phố Champagne.” Klein gật đầu đồng ý.

"Nó hơn bốn km. 4 Penny." Chàng trai có gương mặt trắng trẻo ngồi cạnh lái xe chìa tay ra. 

Anh ta là nhân viên phụ trách việc thu tiền.

"Đây." Klein lấy 4 Penny từ trong túi rồi đưa cho đối phương.

Khi bước lên xe, anh nhận thấy không có nhiều hành khách. Ngay ở tầng 1 cũng có vài ghế trống.

“Trên người chỉ có 3 Penny. Lúc về đành đi bộ vậy…” Klein đè mũ rồi ngồi xuống.

Đa số các ông các bà ngồi ở tầng xe này đều ăn mặc chỉnh tề và ngồi ngay ngắn. Song vẫn có người mặc quần áo lao động với người nhàn nhã xem báo chí. Hầu như không có ai nói chuyện nên không gian khá yên tĩnh.

Klein nhắm mắt nghỉ ngơi, không để ý đến những hành khách đi qua đi lại bên người.

Xe ngựa đi qua hết trạm này đến trạm khác. Cuối cùng, anh mới nghe được mấy từ "Phố Champagne."

Klein xuống xe ngựa rồi hỏi thăm dọc đường. Anh nhanh chóng đến phố Besik, trông thấy quán rượu có biểu tượng con chó săn màu nâu nhạt.

Klein vươn tay phải ra và ấn mạnh. Cánh cửa nặng nề dần dần mở ra, tiếng ồn ào náo nhiệt cùng làn sóng nóng bức ùa đến.

Tuy mới đến chiều nhưng đã có rất nhiều khách trong quán. Có người là công nhân tạm thời, ngồi đây để tìm kiếm cơ hội và chờ được thuê. Có kẻ đơn giản là không có việc gì, đang muốn dùng cồn để gây tê bản thân.

Quán rượu khá tối. Ở chính giữa có đặt hai lồng sắt lớn. Một phần ba đáy của nó chìm sâu xuống đất, không có bất kỳ kẽ hở nào. Mọi người cầm chén rượu bằng gỗ đứng xung quanh, có khi bàn tán ầm ĩ, có khi lại chửi đùa mắng vui.

Klein tò mò nhìn thoáng qua, thấy có hai con chó được nhốt bên trong. Một con có màu đen và trắng, khá giống Husky trên Trái đất. Con còn lại có bộ lông đen tuyền sáng bóng, trông rất khỏe mạnh và dữ tợn.

"Muốn cược không? Lần này Douglas đã thắng tám trận liên tiếp đấy!" Một người đàn ông thấp bé đội chiếc mũ nồi màu nâu đến gần Klein và chỉ tay vào con chó đen.

Cá cược? Klein ban đầu thấy sững sờ, chợt tỉnh ngộ.

“Chọi chó à?”

Khi còn học ở Đại học Hoyle, đám con ông cháu cha thường xuyên hỏi mình bằng giọng khinh miệt và tò mò rằng có phải những công nhân thô bỉ và đám côn đồ không nghề không nghiệp thường thích đấu quyền anh với đánh bạc trong quán rượu hay không? Ngoài đánh bạc, quyền anh ra thì có phải còn chơi cả những trò máu me như chọi gà, chọi chó không?

Gã lùn nhếch mép. "Này anh, chúng tôi là những người văn minh. Ai lại làm chuyện mất mặt như thế.”

Vừa nói, gã vừa thì thầm. "Hơn nữa, năm ngoái đã ra luật cấm mấy chuyện này rồi…”

"Vậy mấy người đang cược gì?" Klein chợt thấy tò mò.

"Xem con nào là ‘thợ săn’ giỏi hơn." Gã lùn vừa dứt lời. Một trận ồn ào vang lên từ giữa sân.

Gã quay đầu lại, phấn khích vẫy tay. 

“Trận này bắt đầu rồi, không cược được nữa. Anh phải chờ đến trận sau thôi.”

Nghe vậy, Klein kiễng chân, ngẩng đầu lên và cố gắng nhìn.

Anh nhìn thấy hai người đàn ông cường tráng, mỗi người kéo một bao tải, đến bên cạnh lồng sắt và mở "cửa ngục." Sau đó, họ đổ những thứ trong bao tải vào lồng.

Đó là những con vật xám xịt ghê tởm!

Klein cẩn thận quan sát mới nhận ra chúng là chuột. Hơn mấy trăm con chuột!

Bởi phần dưới lồng sắt chìm sâu vào lòng đất, lại không có kẽ hở nào nên lũ chuột di chuyển tứ phía nhưng vẫn không tìm được lối thoát.

Ngay khi cánh cửa chuồng vừa đóng lại, dây xích hai con chó được thả ra.

"Gâu!" 

Con chó đen lao tới và giết chết một con chuột chỉ trong một nhát cắn.

Con chó đen trắng ban đầu còn ngơ ngác nhanh chóng gia nhập cuộc chơi với lũ chuột một cách hào hứng.

Những người xung quanh hoặc là nâng chén rượu, chăm chú nhìn, hoặc là hét lớn.

"Cắn chết nó! Giết chết nó!"

“Douglas! Douglas!”

Mẹ kiếp chó bắt chuột[note16047] Khi hiểu ra, khóe miệng Klein không ngừng co giật.

Mục cá cược ở chỗ này vậy mà lại là cá xem con chó nào bắt được nhiều chuột hơn… Có khi còn cá cả số lượng chuột bị bắt là bao nhiêu con...

Thảo nào mình cứ thấy có người đến mua chuột sống ở phố Thiết Thập Tự… Đúng là đặc sắc mà...

Klein lắc đầu, buồn cười lùi lại, vòng qua đám khách nhậu đang chen chúc với nhau và đi đến trước quầy bar.

"Người mới à?" Người pha chế vừa ngẩng đầu nhìn Klein vừa lau cốc. "Một cốc bia lúa mạch đen là 1 Penny. Bia Enmat là 2 Penny. Bốn Penny cho bia Southville, hay cậu muốn một cốc Lanti ủ từ mạch nha tinh khiết?"

"Tôi đến tìm ông Wright." Klein nói thẳng.

Người phục vụ huýt sáo và hô hướng bên cạnh.

“Lão già, có người tìm lão này."

“Hả, ai vậy…” Theo giọng nói hàm hồ vang lên, một ông già say sưa đứng dậy từ sau quầy bar. Lão dụi mắt, nhìn Klein và hỏi.

“Nhóc tìm tao à?”

"Ông Wright, tôi muốn thuê một tiểu đội lính đánh thuê cho một nhiệm vụ." Klein trả lời theo những gì Dunn đã dặn.

"Tiểu đội lính đánh thuê? Cậu đang sống trong truyện phiêu lưu sao? Mấy thứ này từ lâu đã không có rồi!” Người pha chế cười chen ngang.

Wright im lặng trong vài giây trước khi nói. "Ai đã nói với nhóc về nơi này?"

"Dunn. Dunn Smith," Klein trả lời thành thật.

Wright lập tức bật cười khúc khích. "Tao biết mà. Thực ra... tiểu đội lính đánh thuê vẫn tồn tại, chỉ đổi sang hình thức khác, lấy cái tên hiện đại hơn mà thôi. Nhóc hãy tìm đến tầng hai số nhà 36 phố Zouteland là được."

“Cảm ơn ông.” Klein chân thành nói lời cảm ơn rồi xoay người cố lách ra khỏi quán bar.

Anh vừa đến cửa, đám khách nhậu đang túm tụm lại một chỗ đột nhiên im lặng, chỉ còn tiếng thì thào nho nhỏ.

“Douglas vậy mà thua…”

“Thua…”

Klein buồn cười lắc đầu. Anh nhanh chóng rời đi và hỏi đường đến phố Zouteland gần đó.

“30, 32, 34… Đây rồi.” Anh đếm số nhà rồi bước vào cầu thang.

Sau khi đi vòng qua chỗ quẹo, leo lên cầu thang, anh nhìn thấy tấm biển dọc có ghi tên hiện tại tiểu đội lính đánh thuê.

"Công ty Bảo vệ Blackthorn."

Danh Sách Chương:

Truyện chữ tổng hợp website đọc truyên chữ online hàng đầu hiện nay. Tổng hợp các bộ truyện chữ tiên hiệp, huyền ảo, tận thế, đô thị, ngôn tình hay nhất được nhiều đọc giả bầu chọn
Các bạn đang theo dõi bộ truyện

Lord of the Mysteries - Truyện chữ

được convert và dịch mới nhất. Đây là một trong những bộ truyện chữ thuộc thể loại Spoil    hay nhất hiện nay. Bộ truyện được sáng tác bởi bàn tay tài hoa của tác giả Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc.
Bạn có thể đọc truyện Lord of the Mysteries - Truyện chữ Chương 16 - Chó Bắt Chuột được cập nhật nhanh nhất trong thời gian gần đây. Các chap mới nhất của truyện Lord of the Mysteries - Truyện chữ sẽ lên tục được update trong thời gian sắp tới. Hãy theo dõi website đọc truyện online TruyenchuTH ngay để đừng bỏ lỡ những bộ truyện chữ hay nhé.
Tại sao bạn lại nên chọn TruyenChuTH để theo dõi những bộ truyện chữ mới nhất? TruyenChuTH luôn cập nhật những bộ truyện chữ hay và mới nhất dựa theo bảng xếp hạng truyện tại Trung Quốc. Đôi lúc đọc truyện, những quảng cáo hiện lên khiến bạn cảm thấy khó chịu. Nhưng đừng lo vì điều đó, vì tại TruyenChuTH, những quảng cáo luôn được hiển thị có khoa học. Sẽ không khiến các bạn cảm thấy bực mình hay khó chịu. TruyenChuTH còn có một đội ngũ quản trị viên giàu kinh nghiệm. Luôn đảm bảo tốc độ load truyện được nhanh chóng, giúp cho các độc giả coi truyện không bị giật hay load chậm. Còn chờ gì nữa hãy theo lưu ngay địa chỉ website TruyenChuTH của chúng tôi vào bookmark của bạn ngay để có thể theo dõi những bộ truyện chữ hay và mới nhất. Chúc các bạn có những phút giây giải trí vui vẻ.
Close