Quân Khương Lâm thương hại nhìn hắn:
- Hài tử đáng thương, nói cho ngươi biết một cái chân lý: Cho dù mọi người trên thế giới này chết sạch thì mặt trời vẫn mọc lên từ phía đông và lặn xuống ở phía tây. Ngươi ngàn vạn lần đừng có đem mình đặt cao quá, nếu không có một ngày ngươi sẽ té đau đó, mà nhiều khi té cắm mặt xuống " môi ở lại răng đi nhé" thì khổ! Ta nói lời chân thành, coi như dạy dỗ ngươi miễn phí. Haiz, ta, chính là một người thiện lương ah…
Bóng người chợt lóe, "ba ba ba. Hàng loạt âm thanh vang lên.
Bạch y nhân trong cơn cuồng nộ phi thân lại, giơ tay lên tát hắn.
Quân Khương Lâm trong tiếng cười to, "xoát" một cái cấp tốc lui ra phía sau, bạch y nhân vẫn như hình với bóng đuổi theo, thân mình Quân Khương Lâm lắc trái lắc phải. Sau đó, Khương Lâm trúng một chưởng trên vai, nhưng trong khi trúng chưởng thì đầu gối và khuỷu tay của hắn cũng đồng thời vung lên.
Phốc phốc hai tiếng, sắc mặt bạch y nhân vừa xanh mét lại vừa trắng bạch, tư thế có chút không tự nhiên. Hai mắt hắn trở nên đỏ bừng như muốn phún hoả nhìn Quân Khương Lâm, tức giận đến mức muốn ngấu nghiến cả người Quân Khương Lâm rồi nuốt vào bụng.
Quân Khương Lâm tuy rằng nói năng lỗ mãng, nhưng đối với bạch y nhân mà nói, hắn vẫn là hậu sinh vãn bối. Dạy dỗ hắn một chút thì có thể, hưng tuyệt đối không thể giết hắn. Vì vậy, mười thành công lực thì bạch y nhân cũng chỉ sử dụng nửa thành để giáo huấn hoàn khố tiểu tử miệng lưỡi lợi hại này.
Chẳng lẽ hắn đường đường là một thiên huyền cao thủ, nói thế nào cũng có chút tự trọng thân phận; lại đi tranh chấp với một đứa hậu bối tiểu tử ngay cả ngân huyền cũng chưa đạt tới. Chuyện này mà truyền ra ngoài chắc người ta cười tới rụng răng.
Nhưng hắn lại tuyệt đối không ngờ là Quân Khương Lâm có thể phản kích lại sắc bén, thần tốc, chính xác, mà lại thập phần tàn nhẫn như thế!
"Khuỷu tay đánh thẳng vào cổ họng mình, mà đầu gối lại nện thẳng vào hạ bộ! Mặc dù mình khinh địch, hoàn toàn không có phòng bị, tuy nhiên tên tiểu tử phương vị tấn công cũng quá mức hiểm độc đi, lựa chọn thời gian và cơ hội hết sức chính xác, nên với thân pháp của mình vẫn bị trúng chiêu. Chắc chắn là tên tiểu tử này có thể nhìn ra sơ hở của mình."
Nếu không phải huyền khí của Tiêu Hàn đã đến thiên huyền cảnh giới, dưới hai chiêu vừa rồi, hắn hoàn toàn có thể mất mạng, chết còn thảm hơn chữ "chết"! Mặc dù vậy, cổ họng hắn cũng hết sức đau nhức. Dưới khố lại thốn vô cùng, dùng hết định lực toàn thân mới kềm được tiếng rên rỉ.
Tiêu Hàn tức giận hừ một tiếng. Cả người lam quang rực rỡ, muốn thực sự ra tay phế bỏ tiểu tử đáng giận này! Mộ Tuyết Đồng vội vàng ngăn lại, cả giận nói:
- Ngươi náo loạn còn chưa đủ sao? Cư nhiên cùng một đứa bé so đo như vậy! Còn có chút phong độ trưởng bối hay không?
Quân Vô Ý lạnh lùng nhìn Tiêu Hàn, trong lòng đã sớm quyết định, nếu hắn dám thực sự ra tay với Quân Khương Lâm, Quân Vô Ý sẽ liều mạng bại lộ thực lực của mình, bất kể hậu quả ra sao cũng phải toàn lực ra tay, giết hắn chết tại chỗ.
Tiêu Hàn hổn hển thở mấy hơi dồn dập, thanh âm khàn khàn, rõ ràng hai chiêu vừa rồi của Quân Khương Lâm đả kích hắn không nhỏ. Hắn cắn răng nói:
- Được! Hôm nay ta tạm thời buông tha tên tiểu tử này."
Nói xong trừng mắt nhìn Quân Khương Lâm: