Ở phía sau hắn, vốn là một lão giả mặc áo tím cùng một người trung niên mặc áo tang, hai người thần thái tiêu sái, thoạt nhìn như người thường chưa từng tu luyện huyền công.
Hai người cùng hiện thân, lão giẩ mặc áo bào tím tùy tiền ngồi xuống ghế thái sư, lão giả này ánh mắt như báo, thân hình cường tráng, mặt râu quái nón, đột nhiên bay vượt qua thư sinh nọ, tựa hồ không có nửa điểm tâm tư thông thường.
Tin tưởng rằng bất luận kẻ nào mới trông thấy lần đầu, đều tự cho hắn là kẻ lỗ mãng, xúc động thẳng thắn. Sẽ nói người này làm việc tùy tâm không hề xem xét đến hậu quả, nhất quyết sẽ không có người hoài nghi, tóm lại một câu, là một hình tượng người đơn giản tứ chi phát triển.
Nhưng là một người như vậy, lại đúng là chủ nhân của một trong Tam đại Thánh địa, đứng đầu Mộng Huyễn Huyết Hải: Hô Duyên Ngạo Bác! Người này tuyệt đối không nên nhìn hình dung mà dò xét. Bất cứ ai dám khinh thường võ giả này, đều cũng trả giá thảm trọng, hoặc sẽ bị chết, hoặc bị thần phục thành thủ hạ. Ngay cả những ai thoạt nhìn là người khôn khéo, cẩn thận, thông minh, dè dặt cũng đều không có ngoại lệ.
Sự tình cũng không có gì là hiếm lạ, nếu thật sự là một người không có đầu óc, há có thể lãnh đạo Mộng Huyết Huyễn Hải một trong Tam đại Thánh địa? Nếu phải đánh giá, Hô Duyên Ngạo Bác, tuyệt đối là một nhân vật giả trư ăn thịt cọp. Biến hóa khôn lường!
"Mặc Vô Đạo, ngươi cái tên mặt trắng này, cái lão mặt trắng này…Ai, rốt cuộc nên nói thế nào với lão tiểu tử nhà ngươi đây! Hai trăm năm trước, ngươi chính là một bộ dáng bạch diện thư sinh đức hạnh như vậy, đến bây giờ vẫn là cái bộ dạng này, lão tử thấy nhà ngươi liền đau đầu! Ngươi làm ra cái bộ dạng như vậy chẳng nhẽ muốn đi câu dẫn con gái đàng hoàng nhà người ta hay sao? Ngươi thật không biết xấu hổ, có phải một trăm tám mươi năm chưa dùng qua sao! Còn có thể dùng sao?"
Hô Duyên Ngạo Bác thẳng tay bưng lên một chén trà, tùy tiên nói. Một bên khinh bỉ nhìn Mặc Vô Đạo, một bên đem nước trà một ngum nuốt xuống, lặp tức thoải mái thở hắt ra: "Vạn niên trà thu…Quả nhiên bất phàm…Chính là dễ uống…"
"Cần gì phải giấu diếm, mọi người người nào chẳng biết chuyện, Hô Duyên Ngạo Bác nhà ngươi không cần phải ở trước mặt ta mà bầy ra bộ dạng lưu manh của ngươi? Kỳ thật, tất cả mọi người đều biết lão giả nhà ngươi âm hiểm vô cùng, lại còn dám ở trước mặt ra làm bộ làm tịch, thật là làm trò cười cho người trong nghề."
Bạch y nhân Mặc Vô Đạo khinh thường cười nói, nhắc tay tới bình trà: "Ngươi nói ta là lão mặt trắng, không biết đã bao nhiêu năm ngươi ở chỗ này giả bộ dạng lưu manh? Kỳ thật mọi người đã sớm thấy phiền chán. Lão Tây, ngươi xem có đúng không!? "
nhất chính là, sau khi Hề Nhược Trần nói những lời này, vẻ mặt nghiêm trang, hơn nữa lúc nói xong lời cuối cùng kia thì một câu " đứa con hơn năm mươi tuổi" thốt ra với giọng điệu thán phục làm cho người ta phì cười không thôi.