Hô Diên Ngạo Bác mặt đỏ tới mang tai, đôi tay thô kệch gắng gượng bóp chặt lấy đùi cả giận nói: "Vậy thì làm sao? Điều đó chứng minh lão phu tuy thân già nhưng tâm không già nên tự nhiên không phải là lão, hùng phong vẫn còn. Trông dáng vẻ các ngươi thông minh ngời ngời, lão phu nói sai gì sao?"
" Lão phu liền nhìn thì chính xác hai người các ngươi chỉ có thứ rỉ quèn không thể dùng được nữa. Nếu còn không phục, thì thử lấy thanh nữ về xem! Lão phu có con chẳng lẽ là chuyện dọa người sao? Lão phu trong trăm năm cuối đời ít nhất ở trước mộ phần có thể có chút hương khói, các ngươi thì sao? Ha ha ha.... "
"Hương khói? Ta xem ra đó là khói thuốc thì có?" Hề Nhược Trần khinh thường nhướng mắt
"Nghe nói bảo bối nhi tử kia của ngươi sau khi bị Quân Khương Lâm dọa sợ đến tiểu ra quần, vậy mà ngươi còn vác mặt ở chỗ này khoe khoang. Nói không chừng đến lúc nào đó đi ra ngoài lại bị người ta thiến! Ngươi lại không lo lắng cảnh người đầu bạc tiễn người đầu xanh sao?!"
Vừa nói đến chuyện này, sắc mặt Hô Diên Ngạo Bác lập tức sa sầm "Quân Khương Lâm... Hừ hừ. Mạc Vô Đạo, ngươi hôm nay khẩn cấp hẹn chúng ta lại đây, rốt cuộc là muốn gì? Rồi nói ra những chuyện không phù hợp làm cái gì, đó là chuyện để đùa sao?"
"Quân Khương Lâm!" Mạc Vô Đạo thanh nhã nở nụ cười để lộ ra môi hồng răng trắng hơn người, hắn gằn giọng nhấn rõ từng chữ rõ ràng "Hôm nay hẹn hai vị đến đây, chính là vì thanh niên này!"
"Ha ha, Mạc Vô Đạo, đầu óc ngươi chẳng lẽ tắc nghẹn rồi sao? Một chàng trai tựa như con kiến hôi cũng đáng được ba người chúng ta gióng trống khua chiêng tụ tại cùng nhau thương nghị sao? Quả là quá đề cao anh chàng này, chả phải không bằng đem ba người chúng ta với thân phận khác nhau quay lại thuở trước sao!?"
Hô Diên Ngạo Bác cười lạnh một tiếng. Hắn mới nói xong, lại thấy mặt hai người khác đều có vẻ giống như coi thường nhìn hắn.
"Quân Khương Lâm, năm nay mười tám tuổi. Là dòng dõi Quân gia ở Thiên Hương đế quốc Thiên Hương thành, con của Bạch Y Quân Soái Quân Vô Hối! Theo tư liệu có được thì người này lúc còn nhỏ cực kì xấu tính, thuở thiếu niên chính là đệ nhất quần là áo lụa Thiên Hương thành"
" Có thể nói cực kì không chịu nổi; thậm chí, vào tháng ba năm ngoái vẫn chỉ là một siêu cấp phế vật với Huyền khí tu vi không được đến tứ phẩm! Nhưng sau ba tháng đột nhiên thăng tiến lên Kim Huyền"
" Lại sau ba tháng nữa, lúc ở Thiên Nam đã có tu vi Ngọc Huyền đỉnh phong. Từ Thiên Nam trở về thì đã tăng lên đến Thiên Huyền đỉnh phong; mà thời gian đó không đầy hai tháng! Mà sau lúc trở về Thiên Hương thành chưa đầy một tháng, đột nhiên tiến lên đến Thần Huyền cao thủ!"
này có thể nói kiến thức sâu rộng. Trong lúc đương thời cũng khó có người có thể so sánh về độ uyên bác kiến thức của hai người này.