Hiện tại, điều lão cần làm là dùng hết sức của mình, dù cho Trương Trần kia có sử dụng Thiên Hàng Cửu Châm, nhưng nếu như năng lực của Trương Trần không đủ, thì tất cả cũng chỉ là vô ích!
Công chúng hoan hô, trên đài thi đấu Trương Trần và Kim Lăng Quốc đều bỏ ngoài tai mọi thứ, chuyên tâm châm cứu!
Chỉ thấy kim vàng trên ngón tay Trương Trần khẽ rung động, mồ hôi trên mặt anh đổ như mưa, nhưng anh không hề quan tâm!
Kim Lăng Quốc ở bên cạnh cũng là một đối thủ ngang tầm.
Thời gian chầm chậm trôi qua, Trương Trần bắt đầu rút kim vàng ra, ngay tức khắc, bệnh nhân đó liền mở mắt, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi!
Khoảnh khắc này, tiếng hoan hô dần hạ xuống, mọi thứ thay bằng sự im lặng, một bệnh nhân trong phòng chăm sóc đặc biệt gần như sớm đã không còn dấu hiệu nào của sự sống, thực sự đã tỉnh lại dưới tay của Trương Trần!
Bọn họ không tiếp tục hoan hô nữa, vì sự hoan hô lúc này đã không còn cách nào thể hiện được hết sự kích động của bọn họ rồi.
"Làm tốt lắm...", bộ trưởng Vương ngồi phía dưới, mặc kệ địa vị của mình mà hét lớn lên.
Người bệnh vừa tỉnh lại của Trương Trần lập tức có người khiêng xuống, còn người nhà bệnh nhân thì biết ơn vô cùng, nếu không phải vì giờ ở đây không thích hợp lắm, bọn họ có lẽ cũng sẽ không chịu rời đi.
"Cây châm thứ ba sâu hơn một mi-li, cây châm thứ năm nông hơn một mi-li, tần suất giao động nhanh lên chút nữa!", Trương Trần nhìn về phía Kim Lăng Quốc nói.
Kim Lăng Quốc kinh ngạc, ngay lập tức làm theo lời Trương Trần nói.
Chỉ một lúc sau, bệnh nhân của Kim Lăng Quốc cũng tỉnh lại, Kim Lăng Quốc ngây người, nếu không có sự gợi ý của Trương Trần, lão có lẽ còn phải tốn thêm nửa giờ nữa mới làm bệnh nhân tỉnh lại!
"Tôi... Tôi thua rồi", vừa hoàn hồn lại, Kim Lăng Quốc cay đắng nói, lão có nằm mơ cũng không ngờ rằng, mình học y cả đời, cuối cùng lại thua một đứa nhóc mới hơn 20 tuổi, nghĩ đến sự mỉa mai giễu cợt trước đây, lão cảm thấy thật mất mặt!
đáng thì mày xứng đáng chắc, rốt cuộc là kẻ nào, tốt nhất là tự mình cút ra đây xin lỗi mau!".