"Xin lỗi không đủ, quá nhẹ rồi, hắn dùng những lời lẽ cay nghiệt làm tổn thương thần y Trương, Long Quốc của chúng ta không có loại rác rưởi như vậy, đi chết đi!".
"Đúng rồi, đi chết đi....".
"Mày không chịu ra cũng không sao hết, sớm muộn cũng sẽ điều tra ra thôi...".
Đám đông liên tiếp mắng chửi người lúc đầu phát ngôn, mà mục tiêu chính của họ là mấy người ngồi phía cuối kia.
Bởi vì bọn họ vốn đã ở đây từ đầu, và bọn họ hoàn toàn không biết Trương Trần là ai.
Cho đến khi một nhóm người đi vào, những nhận xét tiêu cực về Trương Trần mới bắt đầu nổi lên.
Trong đám người, một thanh niên đến từ thủ đô rùng mình, không dám ngẩng đầu lên, không còn nghi ngờ gì nữa, hắn chính là nguyên nhân của sự chế giễu lúc ban đầu.
Lúc này, trong lòng hắn rối như tơ, sắc mặt khó coi đến mức chẳng thể hình dung nổi!
Còn bên này, Tiền Sinh Bình và bộ trưởng Vương giữ Trương Trần lại, hai người cười khổ nhìn Trương Trần, vào thời khắc như thế này, cậu làm sao có thể bỏ mặc rời đi thế chứ?
"Những điều tôi vừa nói, cần tôi phải nhắc lại một lần nữa sao?", Trương Trần bình thản nói.
Sau đó, Trương Trần liền mở cửa bước ra, bên ngoài ánh mặt trời vẫn chói mắt như vậỵ, anh hoàn toàn không quan tâm đến việc lúc này trong hội trường giờ đang loạn lên như một nồi cháo!
mưu khiến cho vinh quang của Long Quốc vừa chiến thắng trở thành vô nghĩa.