“Ừ, tớ đến ngay đây”, Phương Thủy Y vội đáp lại một tiếng, sau đó quay đầu lại trầm giọng nói với Trương Trần: “Trương Trần! Bây giờ anh hãy về nhà ngay cho tôi”.
Ở phía bên kia, đám người Tô Hiểu Huệ túm tụm lại thì thầm to nhỏ một lúc, sau đó Tô Hiểu Huệ chạy lại kéo tay Phương Thủy Y, nói: “Thôi đi thôi đi”.
“Trương Trần đúng không, giờ chúng tôi phải lên tầng hai rồi, nếu anh không về thì đi theo chúng tôi xem sao?”
Nhìn nụ cười có chút giễu cợt của Tô Hiểu Huệ, Trương Trần khẽ cau mày. Nếu như đi theo lên đó thì chỉ e có trò cười gì đó đang đợi anh mà thôi. Nhưng Trương Trần vẫn gật đầu đồng ý.
“Đúng là có dũng khí thật đấy”, Tô Hiểu Huệ cười lạnh một tiếng.
“Hiểu Huệ! Thôi đi, tớ bảo anh ấy về là được”, Phương Thủy Y nói một câu với vẻ khó xử. Cô nghĩ rằng Tô Hiểu Huệ nể mặt mình nên mới để Trương Trần đi lên cùng. Cô đã làm phiền bạn học bắc cầu giúp mình rồi nên không muốn làm phiền thêm nữa.
“Không sao đâu, chỉ cần anh ta có dũng khí”, Tô Hiểu Huệ cười một cái, sau đó kéo tay Phương Thủy Y vào trong thang máy.
Mấy cô gái khác thương cảm nhìn Trương Trần một cái rồi cũng vội lên cùng.
Ở trên tầng hai lúc này là cảnh tượng xa hoa tráng lệ. Những người đến đây cũng phải tầm mấy chục người, từ cuộc nói chuyện của họ có thể thấy, những người ở đây đều là bạn học có quen biết.
Trương Trần một mình ngồi ở một góc. Lúc này có không ít người đổ dồn ánh mắt về phía anh, có đôi lời chế giễu truyền đến tai Trương Trần. Đúng như lời Tô Hiểu Huệ nói, chỉ cần anh có dũng khí thì cứ lên, chỉ cần anh không sợ mất mặt.
Phương Thủy Y thì cười có chút gượng gạo, trong lòng cô ấy cũng có chút hoài nghi, cô nhìn người bạn của mình rồi hỏi: “Hiểu Huệ, Thiến Thiến, chẳng phải nói là bàn chuyện làm ăn sao? Đây… Sao toàn là bạn học thời đại học vậy, còn cả những người tớ không quen nữa”.
“Hì hì! Lát nữa cậu sẽ biết. Bàn chuyện làm ăn rồi tổ chức tiệc đồng môn, chẳng phải một công đôi việc sao?”, Tô Hiểu Huệ cười nói một cách thần bí.
Lúc này, một người đàn ông mặc áo đuôi tôm đi đến trước mặt Trương Trần với nụ cười tươi: “Chào anh, tôi là Trần Đại Minh! Không biết anh làm thế nào mà có thể cắm bông hoa nhài vào bãi phân trâu như anh vậy, tôi đến xin chút kinh nghiệm đây”.
Lúc này, bốn xung quanh đều vang lên tiếng cười lớn, còn Phương Thủy Y nghe thấy thế thì mặt đỏ ửng.
nay là Phương Thủy Y, bữa tiệc này cũng tổ chức vì cô ấy. Còn kẻ nào mà làm ảnh hưởng đến tâm trạng thì tất nhiên phải đuổi đi rồi”.