“Nặng mùi quá đi”, Trương Trần vừa dùng tay phe phẩy quạt vừa nói.
Mọi người không kìm nổi mà bật cười nhưng ý thức được mọi người đều là bạn học, sau đó ai nấy đều ôm miệng cố chịu.
“Anh…”, cô gái đó tức giận, rõ ràng là không ngờ rằng Trương Trần lại nói toạc ra như vậy trước mặt bao nhiêu người. Trong lúc tức giận cô ta giơ tay lên tát Trương Trần một cái.
“Bình thường tôi không đánh con gái, cô thật sự muốn thử sao?”, ánh mắt Trương Trần lạnh băng nhìn về phía cô gái, lúc này cô ta chỉ cảm thấy toàn thân run rẩy. Cô ta sống trên đời gần ba mươi năm rồi nhưng đây là lần đầu tiên cô ta nhìn thấy ánh mắt lạnh băng đến vậy nên lúc này có chút chột dạ.
Nhưng vì sĩ diện nên cô ta hừ lạnh một tiếng nói: “Nếu anh không đi thì lúc hối hận tôi xem anh khóc thế nào”.
Ở phía bên kia, Phương Thủy Y lo lắng nhìn Tô Hiểu Huệ. Cô cảm thấy sự việc có gì đó không ổn nên hỏi: “Hiểu Huệ! Rốt cuộc chuyện này là sao? Tại sao lại nói bữa tiệc tổ chức vì tớ, chúng ta chỉ là đến bàn chuyện làm ăn thôi, không đến mức được vinh dự như vậy chứ?”
“Người khác thì thật sự không có nhưng cậu lại ngoại lệ”, Tô Hiểu Huệ cười hì hì rồi nói với vẻ bí ẩn: “Cậu sẽ biết ngay thôi, cứ ngoan ngoãn đứng ở đây đi, đừng làm gì cả”.
Nói xong, Tô Hiểu Huệ chạy lên phía trên cùng, sau đó cầm micro giơ tay lên rồi nói lớn: “Âm nhạc nổi lên…”.
Ngay lập tức, âm nhạc du dương vang lên. Sắc mặt Trương Trần không thay đổi nhưng trong lòng lại thấy nặng trĩu. Nếu như anh nghe không nhầm thì đây là nhạc tổ chức hôn lễ. Thông thường chỉ trong hôn lễ hoặc những lúc cầu hôn mới có bài nhạc này.
Trương Trần ở đây, đầu tiên là khổ sở với cô gái trang điểm đậm kia, còn những người khác cũng đùa đủ rồi nên cũng không có ai để ý gì đến anh nữa. Anh không rời đi, có lẽ lát nữa còn được xem một màn kịch khác. Ở đây không phải là sân chơi của bọn họ, cớ sao lại không làm chứ?
……………………
Tầng năm của khách sạn mặc dù diện tích không lớn bằng tầng hai nhưng ở đây, bất luận về trang trí thiết kế hay phong cách đều hơn hẳn tầng hai.
Một người đàn ông mặc đồ âu bưng ly rượu nở nụ cười với những người đang trên bàn ăn và những người đang ngồi trên ghế sô pha và nói: “Mọi người ăn uống no say nha, tôi còn phải tiếp đón bạn gái nữa nên không làm phiền mọi người nữa”.
“Ha ha! Anh Lý định cầu hôn đấy à? Người Long Quốc các anh cũng lãng mạn thế sao?”, một người nước ngoài hỏi với vẻ trêu đùa.
một vực. Ý cười nhẹ nhàng trên mặt cùng với khuôn mặt anh tuấn khiến người ta cảm thấy vẻ lịch thiệp vô cùng. Còn sự xuất hiện của anh ta càng khiến những cô gái khác không khỏi reo hò la hét.