Nhưng mà một giây sau, Phương Thủy Y lại trợn to mắt, những người khác cũng trừng lớn hai mắt, dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn Trương Trần.
“Cầu xin người khác thì phải chân thành một chút, quỳ xuống đi!”, Trương Trần thản nhiên nói.
Một câu ngắn gọn khiến mọi người sững sờ tại chỗ, họ liếc mắt nhìn nhau, không khỏi hoài nghi tai mình đã nghe nhầm.
Nói đùa gì vậy chứ, tên này lại dám bắt Lý Thiên Hoa quỳ xuống, anh ta biết Lý Thiên Hoa là ai không, chẳng lẽ anh ta điên rồi à?
Lý Thiên Hoa vốn đang vui vẻ vì thuận lợi, trong tích tắc, nụ cười cứng lại, tầm séc vẫn được kẹp trong tay, lồng ngực tức tới mức muốn nổ tung.
Hóa ra tên nhóc này đã chơi hắn ngay từ đầu.
“Mày có biết làm thế rất nguy hiểm không?”, Lý Thiên Hoa híp mắt, đến nước này, những người khác cũng không dám tùy tiện nói chen vào.
“Nguy hiểm thế nào?”, Trương Trần nói.
“Lựa chọn chính xác nhất của mày là nhặt tấm séc mà tao vứt trên đất lên, sau đó thì biến, biến khỏi Hoài Bắc này, nếu không tao cũng không chắc là chuyện gì sẽ xảy ra đâu!”
Lý Thiên Hoa vứt tấm séc trên mặt đất, sau đó lại giơ chân giẫm hai cái, ngẩng đầu, lạnh giọng nói với Trương Trần.
Người bắt hắn quỳ xuống không phải không có nhưng chưa đến lượt thằng vô dụng trước mắt đâu. Nếu không phải vì lo lắng hình tượng của mình trước mặt Phương Thủy Y, hắn đã ra tay đánh Trương Trần chảy máu đầm đìa rồi, nhưng dù vậy, hắn cũng sẽ không để Trương Trần được sống yên ổn.
Vừa nhìn là biết tên Trương Trần là kẻ không thức thời rồi!
“Lựa chọn chính xác nhất của anh cũng là mau chóng cút!”, Trương Trần bình tĩnh nói, lời vừa dứt, sắc mặt Lý Thiên Hoa âm trầm hẳn.
Hắn tự hỏi là dù thái độ của hắn đúng mực cỡ nào thì cũng không thể dễ dàng tha cho một thằng rác rưởi mắng mình nhiều lần như vậy.
“Trương Trần, anh đang nói cái gì đấy?”, Phương Thủy Y hoảng sợ, thân phận của Lý Thiên Hoa không đơn giản, nhất là chỗ dựa “thuần màu đỏ” phía sau, hiện tại bọn họ hoàn toàn không thể đắc tội.
người phụ nữ chắn trước người mình, ai có phước như vậy chứ!