Lý Thiên Hoa tức muốn hộc máu, nhưng may mà quản lý của khách sạn đã tới, người này vội đi đến trước mặt Lý Thiên Hoa: “Cậu Lý, xảy ra chuyện gì thế ạ?”
“Có một thằng hề quấy rối bữa tiệc của tôi!”, Lý Thiên Hoa nhìn Trương Trần, thẳng nhiên nói.
Quản lý lập tức hiểu ý, tức khắc lạnh giọng quát: “Người đâu, bắt người này lại cho tôi!”
“Anh dựa vào cái gì mà đòi bắt anh ấy?”, Phương Thủy Y hỏi với hai mắt đẫm lệ.
“Thưa cô, nơi này thuộc về tư nhân, không công khai mở cửa, mà tôi là người quản lý ở đây, bắt một ai đó không phải là thuộc chức trách của tôi sao?”, quản lý giải thích một câu.
“Thủy Y, không sao, những người này còn kém lắm!”, Trường Trần nói.
Mọi người nghe anh nói thì cười lạnh: “Sao, cậu vẫn định dùng Taekwondo à?”
Phương Thủy Y cũng nhìn anh bằng ánh mắt chán ghét, đến lúc này rồi mà anh còn ra vẻ thể hiện, dù anh đánh thắng được ba người, nhưng giờ tới tận ba mươi, anh thắng được không?
“Anh chịu đi sớm thì đã không có nhiều chuyện thế này rồi!”, Phương Thủy Y quát Trương Trần với đôi mắt đỏ hoe.
Sau đó cô lại nhìn Lý Thiên Hoa: “Rốt cuộc anh muốn gì?”
“Thủy Y, sao em vẫn không hiểu lòng anh chứ! Anh chỉ muốn em chấp nhận anh thôi!”, Lý Thiên Hoa thể hiện dáng vẻ đau lòng, thâm tình nhìn Phương Thủy Y.
“Vậy anh để Trương Trần rời khỏi đây trước!”
“Vì một thằng vô dụng, em thấy đáng giá không?”, Lý Thiên Hoa hỏi.
“Tôi nói lại lần nữa, dù anh ấy có nhiều khuyết điểm hơn nữa thì anh ấy cũng là chồng tôi, chưa tới lượt mấy người coi thường anh ấy đâu!”, Phương Thủy Y cứng rắn nói.
Nghe thấy vậy, sắc mặt Lý Thiên Hoa càng thêm âm u, những người khác cũng bắt đầu chỉ trỏ, khinh thường mỉa mai bọn họ không biết tốt xấu.
Người quản lý khách sạn cũng không nói gì nữa, sau khi người này ra lệnh, bảo vệ lao về phía Trương Trần, có hai người phía sau tiện tay rút dùi cui điện đánh tới chỗ Trương Trần.
“Không biết lượng sức!”, Trương Trần hừ lạnh một tiếng, vươn tay kéo Phương Thủy Y ra sau rồi tung một cước.
Cạch!
Quản lý khách sạn gật đầu, lần này gã yên tâm, lý lẽ và vũ lực đều nghiêng về phía gã.