“Cũng tạm!”, Phương Thủy Y gật đầu, lúc ông cụ Phương còn sống, cô được cả nhà cưng chiều nhất.
“Vậy bác cũng không vòng vo nữa, sớm ngày mai cháu đi ly hôn với Trương Trần, tối đến đi tham dự bữa tiệc ra mắt dự án cải tạo Thành Cổ!”, Phương Thiên Quang nói thẳng.
Phương Thủy Y cảm thấy ngực mình như bị bóp nghẹt, muốn mở miệng nói nhưng lại bị Phương Thiên Quang cướp lời: “Đây là quyết định của toàn bộ người nhà họ Phương, kể cả... bố và mẹ cháu!”
Phương Thủy Y không phải kẻ ngốc, cô rất thông minh, nếu không cô cũng chẳng có được căn biệt thư này khi sống dưới sự hắt hủi của nhà họ Phương, đồng thời nuôi được cả con cá muối Trương Trần trong suốt ba năm qua.
Giây phút này, Phương Thủy Y cảm giác như bản thân mình bước vào mùa đông băng giá vậy, cả cơ thể lạnh run.
Buổi trưa ly hôn, buổi tối dự tiệc, chỉ thử nghĩ một chút, liên hệ hai chuyện này lại với nhau là có thể đoán ra được vài điều.
“Mấy người có nghĩ đến hậu quả khi cháu đi tới buổi tiệc không?”, khóe mắt Phương Thủy Y hơi đỏ nhìn Phương Thiên Quang. Cô không hề biết bà cụ Phương và bố mình đang đứng ở gần đó chờ đợi.
Nhà họ Phương có được cơ hội chen chân vào dự án cải tạo Thành Cổ này đều là do nhà họ Triệu giúp đỡ, mà cũng chính vì nguyên nhân này nên cô bị đưa lên chức tổng giám đốc.
Nếu nói bữa tiệc tối ngày mai chỉ đơn giản là ăn uống rồi bàn chuyện kinh doanh thì đúng là quá ngây thơ. Trên đời này có thứ gì dễ dàng lấy được mà không phải trả giá chứ? Mà cái giá phải bỏ ra của nhà họ Phương chính là Phương Thủy Y.
“Gia cảnh của Triệu Ngọc Sinh tốt, đã theo đuổi cháu bốn, năm năm rồi, kể cả cháu kết hôn, cậu ấy cũng không từ bỏ. Cháu còn cảm thấy không vừa lòng chỗ nào, đi đâu tìm được người đàn ông như vậy?”, giọng nói của Phương Thiên Quang lạnh lùng.
“Đó là vì anh ta biết cháu còn trong trắng. Anh ta biết Trương Trần chưa từng động tới cháu. Anh ta muốn có được cơ thể này, chưa ăn được miếng nào thì anh ta sẽ khó chịu...”
Phương Thủy Y hét lớn, nước mắt chảy xuống ròng ròng. Kể từ khi nhà họ Phương muốn húp được miếng canh trong cái dự án này, cô đã có dự cảm nhất định sẽ xảy chuyện bất trắc gì đó khiến người khác không muốn nhìn thấy.
Nhưng cô chẳng ngờ được, chuyện bất trắc này chính là việc nhà họ Phương đẩy cô ra mặt, nói khó nghe hơn là muốn cô đi phục vụ cho Triệu Ngọc Sinh để đổi lấy cơ hội kiếm tiền.
Ngay lúc này, bên ngoài vang lên tiếng mở khóa cửa rất nhỏ, một bóng người bước vào, Trương Trần vừa mới tan làm quay về.