Mấy người vây xem đang bàn tán xôn xao, đa phần chủ đề đều xoay quanh sự bộc phát của Trương Trần. Bữa tiệc đột nhiên xảy ra chuyện như này, coi như là thêm gia vị vào cũng tốt. Vì thế, bọn họ mặc kệ nội bộ nhà họ Phương cãi nhau, bọn họ chỉ cần xem náo nhiệt là được rồi!
"Trương Trần, cậu láo toét quá rồi đấy! Ai cho cậu lá gan thế hả, nếu để cậu Triệu đích thân tới đây thì cậu nghĩ cậu có kết cục tốt sao?", mặt mày Phương Thiên Quang căng ra, ông ta cũng hơi bất ngờ. Làm sao mà Trương Trần lại khá thế này nhỉ, nhưng mà việc quan trọng trước mắt là đưa Phương Thủy Y đi.
"Cút!", Trương Trần không thèm để ý đến ông ta, kéo Phương Thủy Y ra phía sau mình, nói: "Triệu Ngọc Sinh muốn gặp Thủy Y thì bảo hắn ta tự đến đây!"
Giờ phút này
Phương Thủy Y sâu sắc cảm nhận được cảm giác an toàn! Dù sao thì có ai mà không muốn được bảo vệ cơ chứ!
Nhưng khi cô nhìn vào đám đông đang xem náo nhiệt xung quanh và tất cả những người nhà họ Phương, trái tim cô lập tức trở nên căng thẳng!
Lời nói cuả Trương Trần đầy ngạo mạn, còn đánh bác hai của cô. Cho dù được hả giận thế nhưng tiếp theo phải thu dọn chuyện này thế nào đây?
Mọi người liên tục chế nhạo anh, một số người nhìn anh như tên điên, một số khác lại hả hê, coi anh như một thằng ngốc.
Yêu cầu cậu chủ Triệu đích thân tới đây, sợ là đầu óc anh bị úng nước rồi. Bữa tiệc tối nay là do Triệu Ngọc Sinh tổ chức, có thể nói bảo vệ nơi này tất cả đều là người của hắn ta. Nếu như nói Trương Trần kéo Phương Thủy Y bỏ chạy ngay bây giờ có khi còn kịp, đợi Triệu Ngọc Sin đến đây rồi thì có chạy đằng trời!
“Phương Thiên Quang, ông còn ngây ra đó làm gì, vợ của ông bị đánh rồi đấy, ông còn chờ đợi gì nữa hả?", Vương Diễm hai mắt đỏ bừng, tóc tai bù xù, đứng lên vung tay. Bà ta hận bây giờ không thể một ngụm cắn chết tên súc sinh Trương Trần kia, bà ta bị đá hai cái trước mặt nhiều người như vậy, sau này làm sao còn mặt mũi gặp người khác nữa chứ?
Phương Thiên Quang cau mày, rõ ràng ông ta suy nghĩ sâu sắc hơn người đàn bà Vương Diễm này. Nếu ở một dịp như này mà ông ta cứ dây dưa, không có phong độ thì nhất định sẽ để lại ấn tượng xấu cho mọi người.
Cách tốt nhất là thông báo cho ông chủ ở đây, cho dù Triệu Ngọc Sinh có dùng cách gì đi chăng nữa thì cũng là danh chính ngôn thuận!
Nghĩ tới đây, Phương Thiên Quang an ủi vợ mình, nói với Trương Trần: "Được thôi, vậy thì để cậu Triệu đến nói chuyện với cậu!"
"Thiên Quang, sao con có thể nhượng bộ được, con làm mẹ quá thất vọng!", bà cụ Phương tức đến run người, khuôn mặt già nua trông có chút gớm ghiếc!
này rốt cuộc đang nghĩ cái gì, anh có biết đây là chỗ nào không, giờ lại còn muốn gọi Triệu Ngọc Sinh đến đây nữa, đã thế lại vẫn còn lòng dạ mà uống rượu!