"Em đừng lo lắng, vì anh mà mấy năm nay em đã phải chịu đựng nhiều lời châm chọc. Anh từng nói, sau này anh sẽ không bao giờ để em phải chịu uất ức nữa, cho dù hắn ta có là người nhà họ Triệu!", Trương Trần dịu dàng nhìn Phương Thủy Y nói!
Cho dù Trương Trần năm lần bảy lượt nhấn mạnh, nhưng Phương Thủy Y vẫn không yên tâm. Trương Trần dựa vào cái gì chứ, dựa vào bản lĩnh ngủ ngày ba năm nay của anh sao?
Trương Trần nhận thấy lời giải thích của mình không có sức thuyết phục, đành bất lực mỉm cười, đúng là so sánh với những việc anh từng làm thì lời nói của anh lúc này quá yết ớt và không có trọng lượng. Chỉ có thể đợi lát nữa dùng hành động để chứng minh thôi!
Trong phòng, Triệu Ngọc Sinh nhận được tin thì vô cùng tức giận, trực tiếp quăng đổ mấy cái ly trên bàn. Sau đó lãnh đạm đi cùng Phương Như tới đại sảnh!
Hắn ngược lại muốn nhìn xem, thằng con rể vô dụng của nhà họ Phương này, bây giờ lấy đâu ra can đảm dám phá hỏng chuyện tốt của hắn. Còn dám đánh người trong bữa tiệc của hắn nữa!
“Cậu Triệu…”
“Cậu chủ…”
Một số vệ sĩ tập trung bên cạnh và cung kính chào Triệu Ngọc Sinh, hắn chỉ thờ ơ gật đầu rồi bước nhanh về phía đại sảnh!
"Cậu Triệu tới rồi...", không biết ai trong đám người hô lên, những người đứng xem náo nhiệt và người nhà họ Phương đều quay lại nhìn. Qủa nhiên là Triệu Ngọc Sinh đang đi về phía này cùng với bảy tám người đàn ông lực lưỡng.
Bọn họ tự động tránh ra hai bên, nhường đường cho chủ nhân của bữa tiệc đi tới!
Triệu Ngọc Sinh sải bước đến trước mặt Trương Trần, ánh mắt hắn ta lướt qua Phương Thủy Y đã đỏ bừng hai má. Sau đó nhìn về phía Trương Trần đang thờ ơ đứng bên cạnh.
“Đúng là không biết điều!", Triệu Ngọc Sinh cười lạnh, nói: "Trương Trần, bữa tiệc của tao mày không mời mà đến, tao cũng không nói gì. Một tên ăn mày không có cơm ăn tao có thể hào phóng mà bố thí cho, nhưng mà tên ăn mày này không những ăn không cơm của tao, lại còn muốn gây rối nữa. Mày nói xem, tao nên xử lý tên ăn mày đó như thế nào?”
Mọi người không ngừng gật đầu, nhà họ Triệu đúng là nhà họ Triệu, xử lý sự việc vừa độc đoán lại ôn hòa. Triệu Ngọc Sinh không trực tiếp ra tay, mà lời nói và hành động của hắn giống như một quý ông lịch thiệp, trong lời nói còn so sánh Trương Trần với một tên ăn mày nữa!
Thủy Y đã lo lắng phát khóc rồi. Cái tên này đang làm cái quái gì vậy!