“Hồ đồ!”, không đợi Tiền Sinh Bình lên tiếng, bộ trưởng Vương quát lớn: “Trương Trần, năng lực cậu quá xuất sắc, không nên xuất hiện lúc này, nếu cậu muốn xem thì tôi có thể đồng ý nhưng còn về chuyện lên đài, thôi đi!”
Ông Tiền cũng gật gù đồng ý, ông ấy biết Trương Trần giỏi hơn mình nhiều nhưng đây không phải là chữa trị bình thường, sau lưng phải gánh vác nhiều thứ lắm, còn lời nói sẽ thắng toàn bộ của Trương Trần, ông ấy chỉ coi như Trương Trần an ủi mình thôi.
Đối mặt với Quỷ Thủ - Kim Lăng Quốc của nước Hàn, ai dám đảm bảo sẽ thắng lợi 100%?
Trương Trần nhìn Tiền Sinh Bình: “Tôi tới để hỏi ông là ông có thể đảm bảo mình sẽ thắng không?”
“... Không thể!”, Tiền Sinh Bình cười khổ, lắc đầu, nếu ông ấy có thể thắng thì hà cớ gì phải bày ra cái vẻ mặt như khóc tang thế này.
“Nếu đã không thể thì nhường đường đi! Tôi nói rồi, tôi có thể thắng!”, Trương Trần chân thành nói: “Chuyện này liên quan tới danh dự của đất nước, há có thể để một mình ông gánh vác, mà năng lực của tôi thế nào, ông cũng đã biết rõ rồi!”
Tiền Sinh Bình im lặng, rốt cuộc thực lực của Trương Trần đến đâu, ông ấy cũng không rõ lắm nhưng điều duy nhất mà ông ấy có thể xác định là dù học thêm mười năm, Tiền Sinh Bình cũng không thể vượt qua anh.
Chẳng lẽ họ thật sự phải để Trương Trần đi vào, nhưng lỡ đâu, nhỡ đâu thua thì sao?
Trương Trần là thiên tài xuất sắc và trẻ tuổi nhất mà ông ấy từng gặp, tuy hai người không có quan hệ máu mủ nhưng Tiền Sinh Bình rất mong đợi vào tương lai của Trương Trần, ông ấy thật sự không nỡ để một người thế hệ sau mà mình thích phải chịu mạo hiểm như vậy.
“Cậu đã nghĩ kỹ thì tôi không nhiều lời nữa, để tránh cậu chê tôi lảm nhảm, cậu đi đi!”, Tiền Sinh Bình phất tay.
“Tốt lắm!”, Trương Trần được đồng ý thì bước nhanh về phía cửa lớn.
“Đúng lại, cậu đứng lại cho tôi!”, bộ trưởng Vương trợn mắt nhìn Tiền Sinh Bình. Cái ông già này, sao lại đột nhiên thay đổi thế, mình còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý nữa.
phục ông nhưng bây giờ, ông có ý gì, muốn Long Quốc chúng ta bị cười nhạo sao?”