'Wowl
Ngay khi những lời này được nói ra thì khuôn mặt của Hà Thư Hoa xám như tro, ông ta thiếu chút nữa không nhịn được mà bóp chết thăng con trai ngu ngốc này.
"Ha ha ha, hiện tại các người còn có gì muốn nói nữa không!"
Dáng vẻ Lý Trạch Vũ như vừa đạt được âm mưu.
Trước đó hắn còn không dám hoàn toàn xác định là nhà họ Hà đã cấu kết với Thập Tuyệt Môn, dù sao nước Hạ lớn như thế, không thiếu người muốn hắn chết.
Ví dụ như nhà họ Khương, nhà họ Tần…
Nhưng bây giờ hản vừa lừa như thế, nhà họ Hà không đánh đã khai.
"Chát!"
Hà Thư Hoa tát vào mặt Hà Vân Long: "Ngu xuẩn!"
Hà Vân Long cũng nhận ra mình đã trúng kế, trong lúc nhất thời hối hận không thôi.
"Lý thiếu gia, chuyện này là do người của thằng con trai ngu ngốc này của tôi gây nên, không liên quan gì đến những người còn lại trong nhà họ Hà chúng tôi, bây giờ tôi sẽ giao. thăng con chết tiệt này cho Lý thiếu gia, mặc cho cậu xử lý!"
Hà Thư Hoa ôm quyền cầu xin.
Hà Vân Long ngơ ngác, không ngờ cha mình sẽ đẩy mình ra đền tội, không khỏi lo lắng nói: "Cha, người không thể làm như vậy, rõ ràng là cha…"
"Im ngay!"
Hà Thư Hoa hét lên cắt ngang lời của con trai mình, sau đó cúi đầu nói vào bên tai con trai: "Vân Long, chẳng lế con muốn nhà họ Hà chúng ta phải tuyệt hậu sao?"
Chỉ một câu đơn giản nhưng trong nháy mắt đã khiến Hà Vân Long tỉnh táo lại.
Một mình gã chết, dù sao cũng hơn so với cả nhà cùng chết.
Mặc dù không cam lòng và sợ hãi tột độ nhưng gã vẫn không tránh được, chỉ có thể quỳ gối trước mặt Lý Trạch Vũ cầu xin tha thứ: "Lý thiếu gia, ngài đại nhân đại lượng, là tôi ngu ngốc, cầu xin Lý thiếu gia tha cho tôi một mạng!"
"Lý thiếu gia, cậu xem con trai tôi cũng đã thừa nhận, hi vọng cậu rủ lòng từ bi tha cho nhà họ Hà chúng tôi một lần!"
Hà Thư Hoa lại cầu xin lần nữa.
Nhổ cỏ không trừ gốc, gió xuân thổi lại mọc, đạo lý mà mấy vị sư phụ dạy, hắn vẫn luôn khắc ghi trong tâm…