Dương Bách Xuyên thầm nghĩ thiên phú của Thân Đồ Thạch đâu chỉ là không tệ. Về mặt thiên phú, anh cảm thấy nếu không phải kinh mạch của Thân Đồ Thạch xảy ra vấn đề, thì thành tựu của anh ta không thua kém Thập Đại Yêu Nghiệt, thậm chí có thể phân cao thấp với Chiêm Khánh Nhân.
Sau đó, anh mỉm cười nói: "Lệnh lang có nền tảng tu luyện và thiên phú vượt trội, suy cho cùng vẫn là vấn đề trong tu luyện, chỉ cần giải quyết vấn đề kinh mạch là có thể giải quyết mọi vấn đề khác của anh ấy một cách dễ dàng, thành tựu sau này không thể đo đếm."
"Mượn lời tốt lành của Dương môn chủ." Thân Đồ Thành Cương ôm ấp chờ mong.
Dương Bách Xuyên thấy ba con nhà Thân Đồ đã tin tưởng, bèn nói: "Thân Đồ đạo hữu, vấn đề kinh mạch của lệnh lang không phải ngày một ngày hai, cần thời gian điều trị. Thế này nhé, hai người chuyển đến nơi tập kết của Vân Môn chúng tôi, ở đó rộng hơn cũng tiện cho tôi điều trị. Ngoài ra còn cần một số linh dược phụ trợ dùng để phối hợp điều trị nữa."
"Dương môn chủ nói đúng, vậy thì chúng tôi xin quấy rầy. Thân Đồ Thành Cương khắc ghi công ơn của Dương môn chủ." Thân Đồ Thành Cương không phải người rề rà, lập tức đồng ý. Ông ta biết chỗ này của mình quá đơn sơ, thật sự không thích hợp để chữa bệnh.
Ông ta cũng biết Dương Bách Xuyên nói đúng, con trai gặp vấn đề kinh mạch quá lâu, không dễ dàng chữa khỏi, nếu có thể ở cạnh Dương Bách Xuyên thì còn gì bằng.
Thân Đồ Thành Cương nói xong lại hỏi: "Chẳng hay Dương môn chủ cần linh dược gì, tôi sẽ nghĩ cách."
Dương Bách Xuyên đã có phương án điều trị kinh mạch cho Thân Đồ Thạch. Anh định dùng trận pháp m Dương Ngũ Hành phối hợp với một loại đan dược tên là đan Kinh Mạch để điều trị.
Dương Bách Xuyên sững sờ, không ngờ Thân Đồ Thành Cương lại đưa Huyền Mộc Linh Nhũ cho mình. Nhưng sau đó anh nghĩ chắc là đối phương không biết đây mới là Huyền Mộc Linh Nhũ, nếu không sẽ không tùy tiện đưa cho mình.