Người xưa có câu "quân tử thích tiền tài, thu dùng theo đạo lý", tuy Dương Bách Xuyên rất muốn Huyền Mộc Linh Nhũ, nhưng anh có nguyên tắc của mình. Vả lại Thân Đồ Thành Cương tin tưởng anh như vậy, anh không thể làm kẻ tiểu nhân khiến Thân Đồ thiệt thòi.
Dương Bách Xuyên kìm nén không nhận Huyền Mộc Linh Nhũ, nói với Thân Đồ Thành Cương: "Thân Đồ đạo hữu, chắc hẳn ông không biết linh dịch thạch nhũ trong tay ông không phải dịch thạch nhũ bình thường, mà là Huyền Mộc Linh Nhũ, giá trị của nó cao hơn linh dịch thạch nhũ bình thường gấp mấy chục lần.
Huyền Mộc Linh Nhũ sinh sôi ở nơi có linh khí nồng đậm, lại thêm tinh hoa linh mộc và thạch nhũ tự nhiên nuôi dưỡng mới có thể tạo thành Huyền Mộc Linh Nhũ, cực kỳ hiếm có. Thứ này quá quý giá, mặc dù nó có ích với tôi, nhưng tôi không thể nhận được. Nếu ông thật sự muốn tặng tôi thì đợi tôi chữa khỏi cho lệnh lang cũng không muộn."
Hai mắt Thân Đồ Thành Cương sáng ngời. Ông ta nhìn Dương Bách Xuyên, cười ha ha đến là sảng khoái. Lọ linh dịch này do ông ta tự tay thu thập, đương nhiên biết giá trị của nó, vì vậy ông ta dùng nó đổi lấy cỏ Tinh Hà. Mặc dù ông ta không biết đây là Huyền Mộc Linh Nhũ, nhưng cũng biết nó không phải dịch thạch nhũ bình thường, giá trị rất lớn.
Nghe Dương Bách Xuyên nói xong, Thân Đồ Thành Cương biết là mình không nhìn nhầm người, trong lòng càng thêm tin tưởng và coi trọng anh. Ông ta cười sang sảng nói: "Không cần nói nữa, chỉ dựa vào việc Dương môn chủ chân thành nói cho tôi biết đây là Huyền Mộc Linh Nhũ cũng đủ thấy Thân Đồ Thành Cương này không nhìn nhầm người, cũng không tin nhầm người.
Chúng ta nói rồi đấy, cho dù cậu không chữa khỏi kinh mạch cho con trai tôi, Thân Đồ Thành Cương này cũng công nhận người bạn là cậu. Chỉ là một lọ linh dịch mà thôi, dù đáng giá cũng không sánh bằng tấm lòng chân thành của Dương môn chủ. Tôi tặng cậu linh dịch thì cậu cứ nhận lấy. Thân Đồ đi trước!"
Thân Đồ Thành Cương dứt khoát nhét linh dịch cho Dương Bách Xuyên rồi xoay người rời đi, đến nơi tập kết của Côn Luân tìm hoa Phi Sa.
Dương Bách Xuyên cầm Huyền Mộc Linh Nhũ nhìn theo bóng lưng Thân Đồ Thành Cương rời đi, khóe môi ngậm cười, lẩm bẩm nói: "Dương Bách Xuyên tôi cũng công nhận người bạn là ông."
Sau đó anh nói với Thiên Tuyệt: "Chúng ta cũng đi thôi, mọi người chăm sóc Thân Đồ Thạch chu đáo nhé!"
...
Dương Bách Xuyên vung tay lấy lò luyện đan Thái Thượng và linh dược cần thiết trong không gian bình Càn Khôn ra, nhanh chóng tiến vào trạng thái, bắt đầu luyện đan.