Ngô Bình đi vào đó rồi, Hà Tử Trần mới hỏi: “Thuần Như, em đoán công tử có thành công không?”
Lý Thuần Như: “Cả nghìn năm qua, biết bao thiên kiêu của Tiên Kiếm Môn đều thất bại. Tuy công tử rất phi phàm, nhưng muốn lĩnh ngộ hết ba kiếm thì chắc cũng rất khó. Song, dù chỉ có một tia hi vọng thì em vẫn muốn thử”.
Hà Tử Trần: “Nếu công tử có thể lĩnh ngộ hai hoặc ba kiếm thì chị sẽ mời anh ấy vào Thiên Khuyết để lĩnh ngộ tuyệt học vô thượng ở đó”.
Lý Thuần Như cười nói: “Tử Trần, tất cả truyền thừa của Thiên Nguyên đều từ Thiên Khuyết mà ra, họ có đồng ý có thế lực khác học không?”
Hà Tử Trần: “Hà Thị được phép có ba ngoại lệ nên họ không thể phản đối được đâu”.
Nguyệt Thanh Ảnh: “Ba ngoại lệ rất quý đó, chắc chắn sẽ có người trong Hà Thị không đồng ý, dẫu sao ai cũng muốn giành được suất này mà, vậy mà em lại dành cho người ngoài”.
Hà Tử Trần cười nói: “Nếu em lấy anh ấy thì anh ấy là rể của nhà họ Hà rồi chứ có phải người ngoài đâu”.
Nguyệt Thanh Ảnh liếc cô ấy một cái: “Nếu anh ấy có thể lĩnh ngộ được hai hoặc ba kiếm thì chưa chắc đã ưng chị em mình đâu”.
Hà Tử Trần: “Chúng ta thật lòng đối đãi với anh ấy như vậy, chẳng có lý gì anh ấy lại không thích mình”.
Lý Thuần Như: “Chuyện này phải do duyên và cả hai bên phải có tình cảm với nhau, nhưng dù không nên duyên vợ chồng thì được làm bạn với công tử, sau mình cũng không lo thiếu đan dược nữa rồi”.
Trong lúc ba cô gái đang trò chuyện thì Ngô Bình đã tiến vào trong Động Thiên Linh Bảo. Động Thiên này khá giống Động Thiên Thanh Linh, nhưng nơi này thuộc quyền sở hữu của Nguyệt Thị nên rất yên tĩnh và không hề đông đúc.
Ngô Bình tìm một hang động rồi bắt đầu lĩnh ngộ Thiên Thượng Tam Kiếm.
Ba đường kiếm đã bị vỏ kiếm phong ấn, anh thi triển pháp lực thì vỏ kiếm đã rung lên rồi bắn 12 đường kiếm ra, chúng chính là Thiên Hạ Cửu Kiếm và Thiên Thượng Tam Kiếm. 12 đường kiếm uốn lượn trên không và giao hoà với nhau.
Sau khi lĩnh ngộ thành công, anh đã rời khỏi Động Thiên.