CHƯƠNG 297
Nghe vậy, Cửu Thiên lấy ra thêm vài đan dược nói: “Đệ có thuốc trị thương. Hàn Liên sư huynh, Sở Trực sư huynh, Sở Chính sư huynh, các huynh chia ra đi. Với vết thương của các huynh, chắc một đêm là hồi phục được kha khá rồi."
Sở Chính nhường đan dược cho Sở Trực nói: “Vết thương của ta lành lâu rồi, đưa cho Sở Trực đi.”
Hàn Liên không cần biết khách sáo là gì, nhét thẳng đan dược vào trong áo.
Vừa nhét vừa nói: “Cửu Thiên sư đệ, có đệ ở đây. Lo gì không đánh tới được Âm Dương viện. Học viên của các học viện khác chắc chắn không có được đãi ngộ như chúng ta, haha, bị thương là có đan dược!”
Cửu Thiên mỉm cười lắc đầu, hắn không nghĩ như vậy.
Chuyện khác thì không dám nói, nhưng Diêm Từ Vũ nhất định có đãi ngộ này, nếu không thì Diêm Từ Vũ đã không quen biết bọn Trúc Lão Quỷ.
Khi bọn họ đang chia đan dược, một luồng ánh sáng xẹt qua bầu trời.
Tiểu Hắc đang nằm ở cửa, ngẩng đầu lên nhìn luồng sáng đó. Một ngọn lửa màu đen phun ra như một mũi tên sắc bén từ miệng nó, bắn thẳng vào luồng sáng.
Mọi người ngẩng đầu nhìn, Cửu Thiên thì thào nói: “Là hoang thú sao?”
Nhìn về phía xa, chỉ thấy được bọc trong ngọn lửa là một mảnh giấy, từ từ rơi xuống.
Nhất Thanh sư tôn đưa tay ra, tờ giấy bị ông hút vào trong tay, ngọn lửa biến mất không còn tăm hơi.
Nhất Thanh sự tôn cau mày nhìn dòng chữ bên trên, một lúc sau, Nhất Thanh sư tôn bật cười.
“Ha ha, xem ra lần này Nhất Nguyên Viện của chúng ta hoàn toàn nổi tiếng rồi.
Nói rồi, Nhất Thanh sư tôn ném tờ giấy xuống bàn.
Hàn Liên cầm tờ giấy lên, nhẹ giọng đọc.
Huyền Chân sự tôn của Thanh Kiếm viện cười nói: “Không phải là vì sợ ngươi làm việc không đáng tin cậy sao? Chúng ta đến sớm chờ Nhất Nguyên Viện tới.