CHƯƠNG 298
Ba ngày sau, biển mây bao la, núi non hùng vỹ.
Là học viện có thể tu nhiều nhất, có công pháp luyện thể mạnh mẽ nhất học viện Võ Đạo. Từ kiến trúc, có thể nhìn thấy phong cách đanh thép và nhiệt huyết của Hoành Sơn viện.
Ngọn núi cao sừng sững như một thanh gươm sắc bén chọc thủng bầu trời.
Toàn bộ học viện được xây xung quanh các ngọn núi, nối với nhau bằng dây xích sắt.
Nếu học viên muốn ra vào, phải đi qua sợi dây xích sắt. Không có bất kỳ sự bảo vệ nào, mọi thứ chỉ phụ thuộc vào sự mạnh mẽ và ổn định của cơ thể.
Dưới dây xích sắt thường có vách đá cheo leo, vực thẳm hun hút.
Đối với các học viên của Hoành Sơn viện, chỉ mỗi việc ra ngoài thôi cũng là một loại tu luyện.
Năm nào cũng có những học viên thực lực yếu, bước chân không vững rơi khỏi vách núi, không để lại xương cốt gì. Nếu là các học viện khác, nếu một học viên chết dễ dàng như vậy, chắc chắn phải xôn xao một phen. Nhưng ở Hoành Sơn viện, điều này rất phổ biến. Những học viên mới tới vào mỗi năm, đầu tiên muốn vào Hoành Sơn viện, thì việc đi qua những sợi dây xích sắt này chính là cửa ải đầu tiên.
Vì vậy, sợi xích sắt này đã được học viên Hoành Sơn viện gọi là Đăng Thiên Sách.
Chỉ cần đi qua được Đăng Thiên Sách, là sẽ một bước lên trời.
Hoành Sơn viện, cổng trước viện, khí phách hào hùng.
Hai bên trái phải có con rối nham thạch, cao lớn dũng mãnh, tay cầm kiếm, hướng thẳng lên trời.
Phía bên phải cổng có một tấm bia đá trên đó đề một câu.
“Tham sống sợ chết, đừng vào cổng này.
Tám chữ này là tinh hoa của Hoành Sơn viện.
Chỉ cần là học viên của Hoành Sơn viện, không ai sợ chết cả.