Nhưng ai ngờ, cô vừa mới khóa cửa người đàn ông đi trước đã nói: "Theo tôi lên đây.”
Hả?
Lên đó?
Ôn Hủ Hủ cho là mình nghe lầm. Nhưng khi cô nhìn bốn phía ngoài trừ cô thì không có người khác. Cô chần chừ nhìn lên lầu mà không dám đi theo hắn.
Vốn tưởng rằng sẽ có chuyện chẳng lành đang chờ mình, dù sao lúc ở nhà trẻ cô đã gây họa không ít.
Thật bất ngờ, người đàn ông này đã trực tiếp đưa cô đến phòng ngủ mà cô vừa đến vào tối hôm qua. Sau đó, hắn từ đi lấy ra một hộp thuốc gia đình.
Ôn Hủ Hủ: "......”
"Cô tự mình tìm trong này xem có thuốc nào dùng được hay không." Thái độ Hoắc Tư Tước vô cùng lạnh nhạt. Lạnh nhạt đến mức giống như chó mèo trong nhà bị thương, hắn cũng sẽ tiện tay ném hai viên thuốc vào miệng chúng.
Cũng đúng, cô hiện tại cũng chỉ là bảo mẫu của con trai của hắn. Ngay cả người giúp việc ở đây có bị thương hắn cũng bồi thường tiền thuốc men. Huống chi chỉ là vài viên thuốc nhỏ này.
Ôn Hủ Hủ lấy lại bình tĩnh, cúi đầu chọn lựa thuốc trong hòm thuốc.
Thuốc trong hòm quả thật rất ít. Chủ yếu là thuốc trẻ em, phỏng chừng đều chuẩn bị cho Hoắc Dận.
Ánh mắt Ôn Hủ Hủ rũ xuống, tiếp tục chọn. Cuối cùng, trước khi Hoắc Tư Tước trở lại phòng ngủ cô cũng tìm được một lọ thuốc mỡ, vừa vặn dùng để tiêu sưng vết bầm.
Sau khi chọn xong thuốc mỡ, cần phải bôi. Nên cô liếc trái nhìn phải, nhìn thấy phòng tắm trong phòng ngủ, liền trực tiếp cầm lọ thuốc mỡ đi vào.
“Răng rắc - -”
Đó là một mùi hương bạc hà , giống như mùi trong tủ quần áo mà cô ngửi thấy trong phòng ngủ đêm qua, trong phòng tắm này cũng không thấy có bất cứ dấu vết có đồ dùng phụ nữ. Gạch nền màu trắng gạo, vách tường màu xám nhạt. Bồn rửa đơn giản như khách sạn chỉ đặt một cái ly súc miệng, một cái bàn chải đánh răng. Tất cả đều là màu lạnh.
Có lẽ hắn không ngờ người phụ nữ trước kia ở trước mặt hắn giương nanh múa vuốt, lúc này bị người ta đánh nứt khóe miệng còn biết khóc.