Nhìn thấy cô xuống xe, có lẽ từ khí chất của cô mà ông ta đoán được cô chính là người Ôn gia, vì thế một người đàn ông trung niên đứng cạnh nhà họ Ôn ngay lập tức chào hỏi.
Ôn Hủ Hủ gật đầu, ánh mắt nhìn về phía ngôi nhà phía sau ông ta.
Đây chính là ngôi nhà mang theo toàn bộ quá trình trưởng thành của cô, cho dù nó không đẹp bằng ngôi nhà cũ của Hoắc gia khi bọn họ tới nơi đây.
Tuy nhiên, cô vẫn thích nó.
Ôn Hủ Hủ đã ký hợp đồng với người bán nhà ngay tại chỗ.
Và điều làm cho cô voi cùng bất ngờ và vui mừng chính là người bán này còn nói cho cô biết một chuyện, bởi vì năm đó khi ông ta đấu giá được ngôi nhà, vốn định đầu tư, ai mà ngờ mấy năm nay thành phố chú trọng phát triển khu đô thị mới, chỗ này đã không được đáng giá cao nữa.
Cho nên mặc dù ông ta đã mua căn nhà này từ lâu, nhưng vẫn chưa từng thay đổi gì.
Nó không thay đổi gì, vậy thì càng tốt.
Ôn Hủ Hủ kích động đẩy cánh cửa lớn bước vào, đã gần bảy năm cô không tới đây.
Đúng là tuy đã cách sáu bảy năm, nhưng đồ vật bên trong thật sự không có bất kỳ thay đổi nào, vườn, phòng ốc, ngay cả đồ trang trí và đồ dùng gia dụng vẫn y như năm đó bọn họ rời đi.
Sự khác biệt duy nhất là nó đã phủ đầy bụi bặm.
Ôn Hủ Hủ mang theo sầu muộn bước từng bước vào, đầu tiên cô đi dạo dưới lầu, sau đó lại lên lầu nhìn thoáng qua phòng ba mẹ, phòng của mình, còn phòng Đỗ Như Quân cách vách cô...
Đỗ Như Quân?
Đáy lòng cô bỗng nhiên giật giật, một lát sau, cô đẩy cánh cửa đi vào.
Phòng Đỗ Như Quân thật ra lớn như Ôn Hủ Hủ cô, lúc trước Ôn gia bọn họ đón cô ta tới đây ở, thật sự không có đối xử tệ bạc với cô ta, cái gì cũng đều có như tiểu thư thật sự của Ôn gia giống như Ôn Hủ Hủ cô đây.
Ôn Hủ Hủ đi tới căn phòng này.
Trong căn phòng này cũng phủ đầy bụi bặm, chỉ khác là nó voi cùng bừa bộn, ngoại trừ ghế sofa nhỏ và giường chất đầy đồ đạc.
Ngay cả cái bàn cũng bừa bộn.
Đỗ Như Quân, hình như ở nhà bọn họ vẫn luôn như thế.
Ôn Hủ Hủ cuối cùng vẫn không chống lại được sự tò mò, dùng một cây kẹp bướm để mở khóa cuốn nhật ký này ra.