【17.3, chỗ cũ, bản thảo thứ hai của Ôn Hủ Hủ. 】
【25.3, chỗ cũ, bản thảo thứ ba của Ôn Hủ Hủ. 】
【2.4, chỗ cũ, bản thảo thứ tư của Ôn Hủ Hủ. 】
......
Ôn Hủ Hủ khiếp sợ đến trợn mắt há hốc mồm!
Điều đó có nghĩa là gì? Tại sao nhật ký của người phụ nữ này đều ghi lại bản thảo của cô? Đỗ Như Quân đang làm cái quái gì vậy?
Ôn Hủ Hủ kích động đến mức tay chân run rẩy, lập tức lật từng trang nhật ký cho đến trang cuối cùng, cô phát hiện cả một quyển đều ghi chép về chuyện bản thảo của cô.
Đỗ Như Quân thậm chí còn viết tên của những cuốn sách của Ôn Hủ Hủ vào thời điểm đó.
Và ngày tháng cũng rất đều đặn, trung bình một tuần một lần, lần nào cũng sẽ có một chỗ cũ.
Chỗ cũ là gì?
Rốt cuộc Đỗ Như Quân có ý gì? Có phải cô ta muốn gửi bản thảo của cô đến đó không? Tại sao cô ta lại làm thế? Có ai đang chờ cô ở chỗ cũ đó sao?
Cho nên cô ta đã đánh cắp bản thảo của mình từ khi đó?
Vậy cô ta sẽ đưa nó cho ai?
Cố Hạ?
Không, không thể nào, khi đó Ôn Hủ Hủ vẫn chưa kết hôn với Hoắc Tư Tước, mà Đỗ Như Quân cũng đang ở Ôn gia bọn họ, sao cô ta lại làm chuyện như vậy?
Đầu óc Ôn Hủ Hủ hoàn toàn hỗn loạn, làm cho cô không cách nào bình tĩnh được.
May mắn thay, sau khi lật lại, trên trang chủ của cuốn nhật ký này, cô thấy một số điện thoại, ngay trên vỏ của nó, mặc dù rất bí mật.
May mắn khi lật tới lật lui, cô nhìn thấy một số điện thoại trên trang đầu tiên của cuối nhật ký, mặc dù nó rất bí mật.
Nhưng mà vẫn bị cô nhìn thấy.
Ôn Hủ Hủ lấy di động ra gọi tới số máy này...
"Xin lỗi, tôi muốn hỏi một chút, chỗ cô có phải là khách sạn không?"