"Khách sạn gì?" Chỗ tôi là một câu lạc bộ đêm, thật nực cười, cuộc gọi quấy rối đã đến với tìm rồi.”
Sau đó người nhận điện thoại này cuối cùng "tút tút" một tiếng cúp máy.
Ôn Hủ Hủ ngẩn người.
Đó là một câu lạc bộ đêm?
Đỗ Như Quân mới 17, 18 tuổi đã đến hộp đêm? Cô ta đúng là lợi hại!
Vậy cô ta đến câu lạc bộ đêm để tìm ai? Cũng không đến mức cầm những bản thảo của cô đến đó tìm người bán lấy tiền chứ? Bản thảo của cô, mặc dù nổi nhưng không có nghĩa là cô ta có thể kiếm tiền ở những nơi như vậy.
Ôn Hủ Hủ quyết định buổi tối vẫn nên đến hộp đêm gọi là Lam Sắc Yêu Cơ này xem sao.
Đồng thời, cô cũng tìm thấy một bông hồng màu xanh thực sự trong cuốn nhật ký này.
——
Hôm nay Lạc Du nghe được tin Ôn Hủ Hủ đã được thả về nhà, buổi tối cô ta đi đến vịnh Thiển Thủy.
Trong khoảng thời gian này, bởi vì quan hệ giữa hai đứa nhỏ kia với cô ta trở nên xấu đi, vì thế mẹ cô ta đã đưa ra chủ ý cho cô ta, bình thường không có việc gì thì làm thêm chút bánh ngọt đưa qua cho bọn trẻ.
Tất nhiên đây không phải là thứ cô ta làm.
Đó là mẹ cô ta.
Lạc Du mang theo mấy thứ này tới đây, nhưng trước khi cô ta đi vào, cô ta nhìn thấy có hai cái đầu nhỏ xì xầm trong vườn hoa.
"Ba đã thả mẹ về chưa?"
"Thả rồi, em đã gọi điện thoại cho ông cậu, ông ấy đích thân đến bệnh viện tìm ba."
Đó là giọng nói của Mặc Bảo, giòn tan rất dễ nghe.
Hoắc Dận ở bên cạnh em trai, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Lần này đều trách kế hoạch của hai bọn họ tính sai, cho nên mới khiến mẹ phải chịu khổ như vậy, nếu như mẹ không được cứu về, cho dù thế nào bọn họ cũng không thể an tâm.
Trong lòng Lạc Du tràn đầy lửa giận!