Không biết qua bao lâu, Đại Tôn mở mắt ra.
Ầm!
Thời không xung quanh lập tức nổ tung.
Mười phần thần tính.
Đại Tôn hít sâu một hơi, ánh mắt hiện lên vẻ phấn khích.
Hắn ta đã dừng lại ở cảnh giới chín phần thần tính đã quá lâu rồi, đã vài trăm năm chưa vượt qua được bước này, hơn nữa còn trong trường hợp tích lũy đủ loại tài nguyên khác nhau của nền văn minh Quân Lâm.
Nhưng lúc này sau khi sử dụng cách của nền văn minh Thuật Giả, hắn ta chỉ mất ba ngày là đạt đến cảnh giới mười phần thần tính.
Thì ra cảnh giới mười phần thần tính đơn giản như thế, hơn nữa không còn bao lâu nữa hắn ta đã có thể đạt tới Độc Khai Nhất Đạo…
Ngoài sự phấn khích, còn có sự sợ hãi sâu sắc.
Nền văn minh vũ trụ cấp bốn.
Đó không phải là thứ mà nền văn minh vũ trụ cấp ba có thể tưởng tượng.
Vừa nghĩ đến sau này phải trả giá, vẻ mặt Đại Tôn lại dần trở nên nghiêm trọng.
Một lúc sau, như nghĩ đến điều gì, Đại Tôn bỗng nói: “Khải Lão”.
Một ông lão xuất hiện phía sau Đại Tôn, ông lão cung kính chào, phấn khích nói: “Chúc mừng thiếu chủ đã đến cảnh giới mười phần thần tính”.
Đại Tôn nói: “Nói một chút về thiếu niên kiếm tu đó đi”.
Ông lão gật đầu: “Có người ở ngoài truyền tin thiếu niên đó có được truyền thừa của nền văn minh vũ trụ cấp bốn”.
Nghe Đại Tôn nói thế, ông lão sửng sốt, sau đó trầm tư.